Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

T H O Á N G Q U A M Ù A H È

Bốn mùa vẫn luân chuyển, như chiếc kim đồng hồ cứ xoay mãi những vòng bất tận của thời gian. Nó khát khao gọi tên từng mùa, để rồi sững sờ nhận ra. Mùa này hay mùa khác không còn là của riêng nó nữa. Có quá nhiều những điều xưa cũ. Đó từng là cái mà nó cho là ngọt ngào và ấm áp.... 

Ngày hè

Khi những cơn mưa rào đầu mùa thoáng qua trong đêm, một chút nắng chói chang lúc ban ngày, khi tiếng tu hú kêu thủng thẳng trong những lùm cây nhãn um tùm, những nhành phượng cựa quậy hé mở, rồi thì cây bình bát đang cục cựa trong gió...là lúc nó cảm nhận mùi vị của mùa hè đang đến. Mùa hè đang đến thật rồi, nó mang đến cái không khí ngột ngạt, nóng nực bao trùm khắp không gian.

Cây bình bát

Khi còn là học sinh, nó là một người yêu mùa hè, yêu cái nắng vàng rực rỡ, yêu cái sắc phượng rực đỏ, tiếng ve kêu râm ran mỗi khi hè về và nó yêu mùa hè vì nó là quãng thời gian được nghỉ ngơi,vui chơi được làm những điều mình thích sau một năm học hành vất vả. 


Mùa hè với nó đẹp lắm, là những kỉ niệm ngọt ngào đầy yêu thương khi được về quê thăm ông bà, khi được cùng lũ trẻ trong làng đi chăn trâu, thả diều và tắm sông. Cứ mỗi hè về thì nó nhận ra cái tuổi thơ của nó tươi đẹp biết bao, sống động biết bao. 


Cơn mưa đầu hè

Lớn lên một chút, nó cảm nhận mùa hè bằng một tình yêu khác. Nó yêu những ngày hè thong thả đạp xe trên những con đường vắng vẻ. Cuộc sống chạy qua trước mắt mình như một bức tranh phong cảnh thanh bình trải ra vô tận, sâu hun hút. Nếu thích, chúng ta có thể tự cho mình là một nhà thám hiểm trước những cảnh vật xung quanh. Ung dung đạp xe trên đường, cố gắng cảm nhận những hương vị có thể gợi nhắc trong mình một vài hình dung xa xôi nào đó, như là hương thơm từ nắm cốm trên tay của lũ trẻ con hay từ những bông hoa đại trắng ngà, thơm tho, rụng đầy trên bãi cỏ phía sau chùa, những con đường đầy rơm rạ của những vùng nông thôn, hương lúa trên những cánh đồng của mùa gặt.... Những điều có thể làm thay đổi tâm hồn và cuộc sống của bạn, đôi khi giản đơn như vậy đấy.   


Mùa hè trong ký ức tuổi thơ. Nó vẫn nhớ rõ những đêm mùa hè mất điện, rất đáng nhớ, nhưng không hẳn đã phải là vì nóng. Ngày ấy, những đêm trời sáng trăng, lũ trẻ con thường chạy loạn cả ra ngoài sân, và đôi khi lấn cả đường đi. Mất điện thì đúng là thú vị hơn nhiều, vì trời càng tối thì càng có lắm trò để chơi. Lâu rồi không còn ngồi ngắm trăng, tất cả hình ảnh về trăng trong nó đều là của những ngày còn bé. Đó là những buổi tối gió mát lộng, khi mà ánh trăng trải đều, lấp lánh trên mặt sông và đan cả vào những mái tóc bay phất phơ, trong không gian ngập tràn tiếng cười khanh khách của lũ trẻ khi chơi trốn tìm. Đôi khi ngồi lại vẫn hình dung ra khung cảnh ấy, lũ trẻ con, rủ nhau đi trốn, từng đứa một, cho đến khi không còn một đứa nào, chỉ còn lại bãi cỏ nằm trơ mình dưới ánh trăng.


Nó không ưu ái riêng một mùa nào mà cả bốn mùa đều mang những tính chất và sắc thái riêng, khiến lòng người xao xuyến theo từng khoảnh khắc của mùa. Gọi tên cả bốn mùa xuân - hạ - thu - đông, mong được sống trong không khí thật sự của bốn mùa ấy, để có được những cảm xúc thật sự cùng với cảnh vật và khí trời. Tiếc thay Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, một chút thu nhẹ nhàng thoáng qua, một chút se lạnh của ngày chớm đông, thế nhưng chỉ thế thôi cũng đủ để thấy tâm trạng thay đổi và chợt nghĩ nếu được sống với cả bốn mùa thì tuyệt vời biết bao.
  


Cuộc đời của mỗi người được đếm bằng năm, bốn mùa được đếm bằng tháng. Năm tháng trôi qua, bốn mùa vẫn giữ được những vẻ đẹp riêng thật tinh tế, chỉ có những cảm nhận của con người là thay đổi. Nó tha thiết gọi tên bốn mùa yêu thương, bởi lẽ thời tiết vẫn luôn trung thành và gắn với tâm trạng con người. Đôi khi chính cái không khí là lạ của đất trời ấy là niềm an ủi cho riêng từng người.  
Biết đâu đấy!



 

Mùa hè đến! Cảm thấy thương lắm bóng một cụ già leo lét bên ngọn đèn khuya với những thứ hàng vặt để kiếm sống qua ngày. Nhìn bóng cụ và đôi mắt thẫn thờ giữa đêm khuya giá lạnh, nó chợt hỏi: “Những người thân của cụ đâu hết rồi?” và tự trả lời: “Có lẽ cụ không còn ai"...

Bóng giữa trưa hè

Thương lắm những bàn chân trần lang thang kiếm sống, chiếc áo mong manh, miếng cơm mong manh, cuộc đời của những em bé bên đường phố cũng nhẹ tựa như cơn gió đầu mùa. 
Cuộc đời luôn có nhiều điều chẳng thể đoán trước được, yêu ghét, giận hờn, sống chết, gặp gỡ chia ly cũng là định mệnh. 


Có người đi qua cuộc đời, biết được những cảm xúc rất thực, rồi lặng lẽ... Lúc này khi đi qua những con đường cũ, nơi từng đi, từng nắm chặt tay nhau bước qua những chông gai trong cuộc đời. Thời gian giống như cơn gió cứ trôi nhanh qua các ngón tay...

Nó vẫn đứng đó


N o t r e a l l y s u r e h o w t o f e e l a b o u t i t 
S o m e t h i n g i n t h e w a y y o u m o v e 
M a k e s m e f e e l l i k e I c a n ' t l i v e w i t h o u t y o u 
I t t a k e s m e a l l t h e w a y 
I  w a n t y o u t o s t a y 



E D






Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

L Ặ N G . . .

Gió thổi liên tục vào mặt nó, đôi mắt không chớp mắt nhìn vào khoảng không trước mặt... Lặng!



Trời se se lạnh, suy ngẫm...








N ó c n h à Đ ô n g D ư ơ n g . .  
.. Trời nơi núi rừng nắng mưa bất chợt lắm, chúng tôi bắt đầu thấy nhún lạnh bởi những cơn mưa lún phún bắt đầu rơi sau khi qua một đoạn dài có nắng vàng, trời xanh thăm thẳm. Dù đi qua công ty tổ chức leo núi, họ lo cho túi ngủ, đồ ăn… nhưng ai cũng mang theo những đồ dùng cá nhân riêng trong balô của mình. Có leo rồi mới thấy khi leo núi, 100 gram nếu vứt bỏ đi được cũng sẽ bỏ đi vì cứ càng nhẹ càng tốt. Và đoạn đường gian nan đã bắt đầu xuất hiện, những cái dốc cao kinh khủng mà chẳng có đường leo, chỉ có những cục đá nằm lên nhau buộc người leo phải tự tìm điểm bám víu để đưa cơ thể lên hoặc xuống đã làm những người nghiệp dư đi leo núi như chúng tôi hết sức nhọc. Cái balô tôi mang vì ham hố, đem theo quá nhiều vật dụng cá nhân như máy chụp hình, pin dự phòng, đèn pin, chăn cá nhân, gối… tổng cộng hơn 7 kg đã trở thành gánh nặng trên vai mình. Có thể nhờ người vận chuyển vác với giá 150.000 đồng nhưng tôi không vì tiếc tiền đó mà là muốn mình tự vác nên đã để nó trên vai suốt quãng đường dài cho đến khi lên đỉnh và lúc leo xuống điểm xuất phát luôn. Nỗ lực, hít thở đều, nghĩ đến điểm 2.800m gần kề, chúng tôi cuối cùng cũng đã vượt qua mấy ngọn đồi với con đường cheo leo đầy dốc cao, lắm sình lầy do mưa nặng hạt, để rồi đến trạm 2.800m ăn tối và nghỉ đêm lúc đồi núi xung quanh đã bị bóng tối bao trùm.  Tùy vào sức lực mỗi người nên chúng tôi chia thành các tốp tới điểm dừng khác nhau. Tôi và hai người nữa luôn nằm trong tốp đầu tiên cán đích. Trời bắt đầu rơi nặng hạt. Cả đám trú đêm trong cái lều dài dựng dã chiến dưới chân núi. Mỗi người một túi ngủ, một cuộn giấy vệ sinh, muốn đi nặng nhẹ gì thì cứ tìm bụi chui vào mà giải quyết. Cái lều thấp tè, mấy chục con người chen chúc như cá mòi xếp lớp, ăn cũng ở đó, ngủ cũng chính tại nơi vừa ăn. Trời cứ mưa rơi lộp độp trên đầu, gió cứ từng cơn rít ngoài kia, màn đêm thì bao trùm, sình lầy nhão nhẹt xung quanh, nhiệt độ xuống lạnh tê tái. Ăn bữa tối rất đạm bạc cũng phải ráng mà nuốt vào cho có sức để ngày mai vào sáng sớm, cả bọn sẽ leo tiếp lên đỉnh để chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương.  Chưa bao giờ tôi bị ở bẩn như vậy và hôm ấy là lần đầu rơi vào cảnh ấy. Ăn tối xong cũng không có nước đánh răng vì nước trong chai để dành mà uống chứ đánh răng phí quá. Muốn qua chỗ cái hồ chứa nước suối ở láng kia thì phải qua một bãi sình nhão nhẹt trên mắt cá mới được, mà nước thì lạnh như nước đá, vậy nên ăn xong, ráng mò ra ngoài lều đội mưa hứng gió mà tranh thủ xách đèn pin đi tè một phát rồi nhanh chóng vào lại lều, chui trong cái túi ngủ chắc cả năm chưa giặt mùi ẩm mốc kia, cố mà chợp mắt để sáng hôm sau dậy lên đỉnh Fansipan.  Mưa cứ rả rích từng đợt, gió thì cứ gào thét ngoài kia rít lên từng cơn cả đêm làm lều trại rung lên bần bật. Cả đám phải cố gắng mà ngủ, cứ chợp mắt được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu để lấy sức ngày mai mà “lên đỉnh”....

Khi xem xong chúng cảm giác vui, rồi lại có rất nhiều cảm giác rất khó chịu, buồn và nặng nề khó tả...
Chinh phục nóc nhà Đông Dương điều không bao giờ thực hiện được nửa rồi... Không phải do sức khỏe, bất cứ thứ gì nó không sợ hay lo lắng nhưng. .. Đối với nó chỉ thiếu một thứ...

X a 
Một hành trình ngắn hay dài, vất vả hay thoải mái, sâu đậm hay hời hợt…rồi cũng lờ mờ biến dạng trong lớp bụi dầy của ký ức. Nhưng xúc cảm vẫn ghi dấu ấn rõ hơn vào những ngày ra đi và những ngày trở về.

Lặng..

b y B i c y c l e


Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

Đ ằ n g s a u m ộ t p o s t e r

Bạn muốn biết làm thế nào để thiết kế một poster? Ba nhà thiết kế áp phích đầu đưa ra lời khuyên để giúp bạn hoàn thiện nghệ thuật.


T h i n k i n g . . .

Nếu bạn muốn biết làm thế nào để thiết kế một poster, sau đó bạn có thể làm gì hơn là nhắm đến các chuyên gia. Với ý nghĩ đó, chúng tôi đã tra hỏi ba họa sĩ và nhà thiết kế hàng đầu về các dự án áp phích của họ và nhận được chúng để cung cấp lời khuyên về việc làm thế nào bạn có thể thiết kế áp phích tốt hơn.  Cho dù bạn đang làm việc của khách hàng hoặc tạo ra một loạt 'thu gom để bán với các quốc gia Society6 , thiết kế poster của bạn cần phải truyền đạt thông tin cùng lúc hấp dẫn cho thị hiếu thẩm mỹ của khán giả của bạn. Nhưng nơi nào bạn bắt đầu và làm những gì bạn phải chịu trong tâm trí? Đọc để tìm hiểu làm thế nào những thuận làm điều đó ...

01. Tìm một trọng tâm

"Đằng sau một poster tốt nên có một thông điệp hay ý tưởng," Jesús Prudencio, vẽ tranh minh họa / thiết kế đằng sau sự tuyệt vời cho biết xe ô tô và Films loạt các áp phích. "Nó phải truyền đạt một cái gì đó và phải đạt tất cả mọi người.
"Một trong những niềm đam mê của tôi là phim ảnh," Prudencio giải thích. "Tôi thấy rằng có rất nhiều người làm poster phim khác," ông nói, "nhưng tôi đã cố gắng để cung cấp cho cách tiếp cận khác. Tôi muốn tạo ra một loạt, mà tôi vẫn làm việc và tôi hy vọng sẽ phát triển, nhưng không chỉ có những bộ phim huyền thoại , nhưng cũng những bộ phim mà tôi ngưỡng mộ và nơi ôtô được không nổi tiếng. " Đó là một ví dụ tuyệt vời của một dự án cá nhân mà có thể tạo ra một số tiền mặt nghiêm trọng (A3 in được bán cho 21 € mỗi - và tuyệt vời cho người hâm mộ bộ phim).

Làm cho một tác động

"Tôi thích làm theo các xu hướng, nhưng thường không áp dụng chúng vào các thiết kế của tôi," ông nói thêm. "Tôi thích thiết kế nhỏ gọn và đường nét đơn giản. Tôi cố gắng truyền đạt những gì tôi muốn với một vài yếu tố tạo nên một tác động và có một tin nhắn dài."  Nói cách khác, trước khi bạn thiết kế một poster chắc chắn rằng bạn có một ý tưởng tốt, vì vậy nó sẽ không chỉ hấp dẫn đối với các nhà thiết kế do tính thẩm mỹ, nhưng cũng sẽ hấp dẫn người hâm mộ thông qua tập trung.

02. Hãy nhất quán với các chi tiết



Tác phẩm tiếp theo của Prudencio của tư vấn là đặc biệt quan trọng nếu bạn đang làm một loạt thu hồi được - rằng các chi tiết cần được nhất quán.  "Tôi chủ yếu là một nhà thiết kế đồ họa nên tôi đang sử dụng để làm việc với các phông chữ," tiếp tục Prudencio. Trong các trường hợp xe ô tô và Films dự án của tôi, những khía cạnh quan trọng nhất đã được rõ ràng là chiếc xe.

"Tôi đã chọn cùng một phông chữ cho tiêu đề của tất cả các loạt cho nhất quán. Và tôi đã sử dụng một phông chữ tương phản cho các thông tin chi tiết đi kèm xe. Nhưng đối với tôi, cũng quan trọng như các phông chữ là màu nền. Các màu nền Tôi đã chọn được dựa trên những gì tôi cảm thấy bộ phim là biểu tượng và những gì sẽ kết hợp tốt với các yếu tố khác. "





03. Chọn tài liệu tham khảo một cách cẩn thận

"Tôi thấy rằng có rất nhiều người làm poster phim khác," ông tiếp tục "nhưng tôi đã cố gắng để cung cấp cho cách tiếp cận khác. Tôi muốn tạo ra một loạt, mà tôi vẫn làm việc và tôi hy vọng sẽ phát triển, nhưng không chỉ có những bộ phim huyền thoại, mà còn những bộ phim mà tôi ngưỡng mộ và nơi ôtô được không nổi tiếng. "  "Quá trình của tôi cho dự án này là như sau: Tôi đã làm một phác thảo và sau đó sử dụng Illustrator vectorised tài liệu tham khảo của tôi rõ ràng là những hình ảnh của những chiếc xe và xem những bộ phim tôi đã không đi vào chi tiết quá nhiều - phân tích các khung đặc biệt - cho.. Ví dụ để xem những gì đã được ghi trên nhãn treo trên ghế của xe Mr Bean ". Đó là về cân bằng giải thích nghệ thuật với tính xác thực, trong trường hợp này.

04. Hãy vui vẻ, nhưng phải chặt chẽ về các chi tiết


Việc minh họa tuyệt đẹp của Sam Gilbey - đặc biệt là những giải thích hội họa gần đây của ông về nhân vật phim cho thích của Virgin Media - đã đưa ông ca ngợi nhiều quan trọng trong thế giới thiết kế poster. Gần đây, ông được ủy quyền bởi Picturehouse Cinemas để thiết kế và minh họa một poster để thúc đẩy một '90 bộ phim hành động tất cả-nighter gồm Die Hard: Với một Vengeance, Speed, The Last Boy Scout và Con Air, như là một phần của mùa Scala Beyond, tại Công tước xứ York rạp chiếu phim ở Brighton.  "Ban đầu tôi đã lên kế hoạch để làm một đoạn cắt dán phong cách, tính năng các nhân vật chính từ mỗi bộ phim, nhưng điều này đã làm tiêu tan bởi thực tế rằng Bruce Willis trong ngôi sao của cả hai Die Hard: Với một Vengeance và The Last Boy Scout," ông giải thích . "Sau đó tôi nhớ đọc một lần mà Under Siege, xeSteven Seagal, thực sự bắt đầu cuộc sống như một kịch bản Die Hard.  "Về cơ bản những người khôn ngoan nứt anh hùng - và antiheroes - của rất nhiều bộ phim hành động, và đặc biệt là từ thời đó, là khá hoán đổi cho nhau Tôi yêu thể loại này, và theo cách đó là một phần của niềm vui, nhưng sau đó tôi tìm nó sẽ được vui vẻ để. minh họa điều này theo nghĩa đen, và có một con số hành động với đầu hoán đổi cho nhau. "  Đúng với thực tế  "Khi tạo ra một hình ảnh như thế này, có như vậy một điểm cảm hứng rõ ràng, đó là tất cả về có vui vẻ với nó, nhưng đảm bảo sẽ  có rất nhiều thú vị - và dựa trên sự thật, chính xác - chi tiết trong đó," ông tiếp tục. "Ví dụ, tôi bao gồm các khẩu súng thực tế từ những bộ phim như phụ kiện, và tất nhiên chú thỏ Con Air đã phải ở trong đó!"  Đối với một bản quảng cáo như thế này nhằm vào người hâm mộ thực sự của một thể loại, nó là một ý tưởng tuyệt vời để đưa một số trong câu chuyện cười trong đó - do đó xác nhận kiến ​​thức của người hâm mộ và đem lại cho họ một chút của một tiếng cười cùng một lúc.


05. Cân bằng các thành phần


"Các kỹ năng cốt lõi là học cách để cân bằng một phần, và nhìn vào cách mắt của người xem sẽ - lý tưởng - thư bị trả lại xung quanh hình ảnh, chứ không phải được đưa ra khỏi nó," cho biết thêm Gilbey. "Đó là không có khác nhau để tạo ra bất kỳ tác phẩm nghệ thuật khác, nhưng nếu bạn đang bao gồm các loại như là tốt, sau đó những thách thức đối với trọng lượng vừa phải tất cả mọi thứ có thể được khó khăn hơn.  "Sử dụng một lưới bất cứ nơi nào có một số lượng đáng kể các loại bao gồm, Khác hơn thế, đó là về việc tìm kiếm một phong cách riêng của bạn, và sau đó trong đó, cố gắng tìm một cách để kể một chút về một câu chuyện với hình ảnh của bạn."









06. Các loại số dư và hình ảnh - nhưng đôi khi phát điên!

"Cân bằng các loại và hình ảnh là điều cần thiết trong đó lần đầu tiên lên, bạn muốn mọi người chú ý đến hình ảnh," tiếp tục Gilbey. "Nhưng sau đó, nếu các sự kiện thực tế là quan tâm, các thông tin cần phải được dễ dàng để hiểu quá.  "Tất nhiên kiềm chế với loại thường khuyến khích, nhưng trong trường hợp này nó là thời gian để thả lỏng. Điều đó nói rằng, đó là tất cả đặt trong nhà để xe Gothic, vì vậy nó chỉ có các phong cách mà thay đổi cho các khu vực khác nhau của thông tin."

07. Pha trộn kiểu chữ của bạn

Cách điệu T Y P E

 Radim Malinic là một trong những lực lượng sáng tạo nổi tiếng nhất và thành lập của Vương quốc Anh. Với khách hàng bao gồm Acer, Nghệ thuật Hội đồng Anh, BBC và The Film Museum London, ông được biết đến sử dụng đáng kinh ngạc của ông về màu sắc và thành phần công việc căng thẳng và ảnh-dựng phim của mình, nhưng xoay tay để chỉ về bất cứ điều gì. Ông vừa hoàn thành tấm poster tuyệt đẹp này để thúc đẩy thảo luận của nhà thiết kế tại Montreal Meets 2013 .  "Đây là một mảnh cá nhân để thúc đẩy sự ra mắt của talk mới nhất của tôi - Khi Worlds Collide" Radim nói. "Tôi muốn làm kinda của một áp phích biểu diễn, mà chỉ có sẵn trên ngày / đêm của sự kiện tại Montreal Meets Ba.

Phép in bản thạch  "Kể từ khi tôi đã phát hiện ra các font Graphik , tôi muốn sử dụng nó và đây là cơ hội thích hợp ", thêm Radim. "Graphik sở hữu một kết hợp tuyệt đẹp của sự táo bạo và sang trọng.  "Để minh họa sự tương phản, tôi sử dụng SF Movie Poster cho font siêu đặc. Sau đó, nó là một câu hỏi trộn hai phông chữ để tìm ra kết quả đúng. " Hãy vui tươi nhưng được coi là thông điệp ở đây.

08. Hãy dành một ngày với nó

"Mặc dù thời hạn có thể được khá khó khăn, nó luôn luôn trả tiền để chi tiêu một ngày với thiết kế", Radim tiếp tục. "Đặc biệt là khi bạn tạo ra cả hình ảnh và các loại.  "Poster này trông rất khác nhau đêm trước khi tôi hoàn thành. Thiết kế tổng thể có thể trở nên tốt hơn và đầy đủ hơn." Nó là điều cần thiết để làm điều này cho bất kỳ thiết kế - không chỉ là một poster - và nếu bạn có thể thử và nhận được một số thông tin phản hồi từ đồng nghiệp của bạn là tốt.


09. Theme = thành phần


"Xương sống của tôi là trình bày về bước vào thế giới khác nhau về lợi ích và thêm chúng vào thế giới sáng tạo của chúng tôi," cho biết thêm Radim. "Vì vậy, tôi muốn có một tiêu điểm, mặc dù một chút trừu tượng, là một chữ W rất lớn mà được chia nhỏ để tượng trưng cho tất cả mọi thứ mà đi vào trong một kỷ luật. Các mảnh màu khác đại diện cho các ảnh hưởng bên ngoài.  "Trước khi cung cấp in, tôi thêm đường viền màu trắng bên trong vải để làm cho các yếu tố 'tràn' ra, để một lần nữa nhấn mạnh sự giao nhau của ý tưởng và phong cách." Bài học ở đây là để rút ra những ý tưởng sáng tác của bạn từ các chủ đề thiết kế của bạn xung quanh. "


10. Đọc thêm

Tìm kiếm tư vấn thêm về việc tạo poster và nguồn cảm hứng? Sau đó, hãy kiểm tra các bài viết:  Làm thế nào để in một poster :



Bạn có bất cứ lời khuyên thiết kế poster để thêm vào danh sách của chúng tôi? Cho chúng tôi biết trong các ý kiến!



L A N G
M y L i f e
b y B A I
(ST)

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

A D ... L à t h ế !!!

A r t D i r e c t o r & D e s i g n e r !


 Những chỉ đạo nghệ thuật mang lại cái "chất" cho từng thiết kế, mang lại giá trị cho mỗi thiết kế.


HN 6h00 AM

Khoác lên người chữ “Art Director” oai phong lẫm liệt, bạn phụ trách phần hình ảnh cho một chiến dịch quảng cáo, từ thiết kế bao bì cho đến TVC, print ad… Hiển nhiên, cái chức danh AD ấy là niềm mơ ước của các bạn sinh viên ngành thiết kế đồ hoạ, truyền thông cho đến những nhân viên thiết kế (Designer) đang công tác tại Agency. Nhưng phần thưởng luôn đi cùng hình phạt. Hình là thứ dễ bị đánh giá, bị sửa, bị đánh hội đồng nhất. Ai cũng nói ra rả về KISS (Keep It Simple Stupid) nhưng mỗi mắt nhìn lại là một chuẩn Simple Stupid khác nhau. Với tôi, đơn giản là chỉ vài thành phần nhưng cái nào phải ra cái nấy, từng chi tiết nhỏ nhất phải tinh tế hoàn hảo. Một thiết kế quảng cáo chuẩn phải có chính phụ rõ ràng để dẫn dắt người đọc đến ý tưởng cuối cùng. Nhưng với các bạn khách hàng thì Simple Stupid phải là ít nhất 4,5 thành phần trên bố cục, sau đó thêm outline, đổ gradient, drop shadow… Nếu không thì “nó đơn điệu chứ không có đơn giản em à!” hay “nhìn còn yếu quá!”. Cái gì cũng muốn nhét vô, bố cục nó cứ bố lại thành từng cục, từng cục. Một lần, tôi đã suýt phang laptop vô mặt một thằng cha Brand Manager. Hắn ngồi cạnh tôi suốt cả buổi chiều, chỉ tay năm ngón là phải để cái này ở đây, kéo cái kia vô góc này, coi tôi không hơn Photoshop. Sau đó nói một câu bình thản: Em thấy anh làm Art Director cũng được chứ hả, hay anh nộp đơn vào công ty em thử nhỉ, làm Marketer hoài chán quá! Vấn đề không phải là nhích lên 2 cm hay nhét thêm cái hoa văn vào, vấn đề không ở đó. Art Direction trong quảng cáo phải là một cái tổng thể đi từ concept đến execution, xê đi dịch lại 2 cm ko làm nên cái gì hết! Làm art, để chiều lòng khách hàng, bạn phải liên tục ấn vào công trình của mình rất nhiều chú voi để “ấn tượng”! Bạn không muốn sửa theo ý khách hàng nhưng “Advertising is business”, ngâm nó càng lâu thì chỉ tổ hành hạ cả nhóm, nhất là các bạn Account “Em cũng không thấy đẹp nhưng kệ nó đi chị ơi, chiều nó đợt này cho xong đi, cái job này painful quá rồi, nó phải approve thì bên mình mới nhận được tiền!”. Bạn không thể cứ chiến đấu vì cái đẹp mãi, vì bạn là ngừời, bạn sẽ mệt, và bạn sẽ phải sửa, không có bạn thì vẫn còn rất nhiều người khác xếp hàng dài, hau háu lao vào ghế của bạn, họ sẽ làm thay. Nỗi bực dọc tiếp theo mà Art Director phải đối mặt hàng ngày: Copywriter Hiếm khi bạn được cặp kè với một copywriter chất lượng, đa phần chỉ là những writer làm quảng cáo mà thôi. Rồi bạn sẽ ấm ức khi phải nhét vào layout những câu copy quá dở, quá dài, quá nhàm chán. Chả trách một khi đã tìm được copywriter ăn ý là hai người Art-Copy lại dính nhau như sam. Có nhảy việc cũng nắm tay nhau mà nhảy, chết chùm sướng hơn. Thật ra nếu được nên cưới luôn cho rồi. Càng hiểu nhau thì chất lượng công việc càng tăng. Nhưng dẫu có tìm và ăn nằm được với một Copywriter văn hay chữ tốt đi nữa, bạn cũng sẽ nhận ra mình đang thui chột kĩ năng viết một cách kì lạ. Hồi xưa tôi thích đọc tiểu thuyết, đọc như bò gặm cỏ, như chó gặm xương. Đặt chân vào đại học một phát là sách mình đọc dần dần nhiều hình hơn, nhiều hình hơn, và chỉ sau một năm là không đọc tiểu thuyết nổi nữa. Bước đều đến mù chữ. Nếu có nhìn chữ, là nhìn font, nhìn cả đám chữ, cả khối chữ, nhìn nó như một cái hình. Một loạt nhận xét bật lộp độp trong đầu: “Chữ này khó đọc quá / Chất giấy này ko được / Nên thêm hình vô cho nó sinh động hơn…” Ngoài sách thiết kế, art, tôi vẫn mua sách chữ, nhưng chỉ mua nếu nó có một cái bìa đẹp. Muốn viết giỏi phải đọc nhiều, đã không đọc thì lụt nghề viết là hiển nhiên thôi. Bạn sẽ không cảm giác được điều ấy ngay đâu, cho đến một ngày bạn phải viết một email hơi dài… Tỉ lệ nghịch với kĩ năng viết là kĩ năng bỉ bai. Bạn cảm thấy mọi thứ xung quanh quá chán chường, muốn kiếm một chỗ để thoả mãn cái nhìn của mình cũng khó. Bạn liên tục soi xem người này mặc áo này có hợp hay không, bạn bắt đầu thấy căn nhà của mình càng ngày càng xấu, thành phố bạn đang sống sao mà lộn xộn lung tung. Cái gì dính đến hình ảnh đều bị bạn đánh giá. Bạn yêu vẻ bề ngoài, bạn biết đó là phù phiếm, biết là vẻ đẹp bên trong thật hơn nhưng bạn không kềm được. Mọi thứ bạn khoác lên người, mọi món đồ bạn chọn mua đều phải độc đáo, phải đạt được mức thẩm mỹ bạn đặt ra. Đó cũng là câu trả lời cho lý do vì sao người ta hay nói lũ làm sáng tạo là “Điên / Không bình thường / Khác người / Thích chơi trội”. Không chỉ thiên hạ, mà ngay trong gia đình. Bố mẹ tôi vẫn hay nhằn “Chẳng hiểu con này làm ăn như thế nào, chỉ càng ngày càng thấy khác người, quái!” – “Con vẫn vậy mà, con đâu có khác gì đâu!”, tôi yếu ớt. Người ngoài sẽ nói với bạn “Làm sướng quá, đi làm như đi chơi, làm thì ngồi cà phê, tối về thì coi phim, đọc truyện”. Nhưng chỉ khi vào nghề rồi bạn mới thấy chạnh lòng khi người ta 5 giờ là đã về với gia đình, còn mình thì lúc nào cũng phải nghĩ, phải nghĩ, tối ngủ cũng chập chờn mơ thấy idea. Càng gần đến deadline, áp lực càng khiến cái đầu đơ lại vì ý tưởng thì không khó nghĩ ra, nhưng ý tưởng hay thì hú hồn lắm, lúc có lúc không. Lòng tự trọng khiến bạn chỉ muốn nhắn cho sếp cái tin mình bị bệnh nặng, không đi họp được vì bạn không tin vào ý tưởng của mình, thấy nó kém quá. Sợ nhất vẫn là khi những ý tưởng cóc ghẻ đó được khách hàng gật gù! Bao giờ cũng vậy, những cái hay đẹp thì bị chê đủ điều, còn mấy thứ thấy gớm thì lại được chọn! Bạn nên tập quen dần với điều đó là vừa. Vì tần suất người Việt Nam được tiếp xúc với nghệ thuật ít quá. Hầm bà lằng những biển quảng cáo y hệt nhau ngoài đường, dần dần chúng ăn vào tiềm thức khi nào không biết, đâm ra quen. Cái gì quen thì biến thành chuẩn, cũng như câu “Điều gì sai mà nhiều người nói thì thành chân lý”. Nếu thành phố có nhiều buổi triễn lãm chất lượng hơn, những sân chơi nghệ thuật đúng nghĩa, chắc gu thẩm mỹ của người Việt sẽ cải thiện hơn rất nhiều. Khốn nỗi, bạn mang cái gì khác đến, dù nó hay đẹp đi nữa thì vô tình bạn cũng làm người ta cảm thấy không an toàn. Đó là lẽ thường, người ta thường từ chối, tận diệt những gì mình không hiểu. Tôi cùng một người thầy đã ấp ủ từ lâu làm một triễn lãm nghệ thuật sắp đặt. Mấy năm ở Việt Nam giảng dạy, thầy yêu đất nước này và muốn làm một chút gì cho nó. Thế nhưng việc xin giấy phép khó giàn trời, bị hoạch hoẹ đủ điều. Chúng tôi bị những câu không biết trả lời làm sao như“Sao lại mời nhiều nghệ sĩ nước ngoài vào đây vậy?”. Tôi nghĩ việc tự thân vận động nhiều nghệ sĩ vào nước mình cho một dự án phi lợi nhuận phải là điều được khuyến khích chứ? Cuối cùng chúng tôi cũng làm được một cái triễn lãm nhưng bị ép đẩy tuốt vào một con hẻm mà lòn lách rách háng mới vào được bên trong. Đây sẽ lần cuối cùng, lần cuối cùng… Tôi vừa mới nghỉ việc do quá mệt mỏi. Câu hỏi dằn vặt tôi luôn là “Mình có thoả mãn được với những cái mình làm ra hay không?” Làm nhiều tiền mà ko dám nhìn lại cái mình làm thì đau nhục lắm. Tôi chỉ cần một môi trường cho tôi cơ hội làm sáng tạo hết mình, tiền lương đủ sống là được nhưng đốt đuốc kiếm mãi không ra. Đành coi như đây là lúc nghỉ ngơi một thời gian. Tôi sẽ rút vào thư viện của trường đại học cũ để tu luyện sau mấy năm chinh chiến. Đó là thư viện lớn nhất nước với muôn vàn sách về art, creative, advertising. Chỉ khi đặt chân vào đây, tôi mới cảm thấy được hít thở niềm đam mê của mình. Ngành quảng cáo mang đến cho tôi rất nhiều: tiền bạc, kĩ năng tư duy sáng tạo, những con người cũng đam mê cái đẹp, cái lạ như mình…  Nhưng ngọt ngào vui sướng thì kể làm gì, lại đa dạng muôn hình, viết sao cho đặng. Bi kịch sáng tạo thì quanh đi quẩn lại bấy nhiêu thôi. Một ngày nào đó, do vấn đề ăn ở, bạn sẽ được bước chân vào chốn sa trường quảng cáo và nếm trải những điều trên. Bạn đau đớn? Hãy đọc lại những chia sẻ này để thấy nỗi đau ấy không đơn độc. Đó là tâm sự chung của những người làm hình trong ngành sáng tạo, không chỉ quảng cáo thôi đâu. Bạn phải tiếp tục sáng tạo vì thế giới này đã quá cũ kĩ rồi.

Giá trị nghệ thuật

Sự khác biệt giữa thiết kế và Chỉ đạo nghệ thuật

 "Thiết kế là về giải quyết vấn đề, dù bạn là một Designer hay Art director, Hai vai trò khác nhau, trong đó thiết kế là quan tâm nhiều đến thực hiện, trong khi các Art director có liên quan với chiến lược đằng sau việc thực hiện điều đó". – Phil Coffman, Art Director của Springbox.

  • Sự tiếp cận Chỉ đạo nghệ thuật và Thiết kế khác nhau.


ART DIRECTION – CHỈ ĐẠO NGHỆ THUẬT


Màu sắc
  • Bảng màu có phù hợp với thương hiệu? Có phù hợp với thiết kế? Màu sáng có vẻ không phù hợp với thông điệp buồn.

Typography
  • Font này có ý nghĩa gì, các chữ gửi một thông điệp gì (bất kể nội dung), Comic Sans nhìn thật ngớ ngẩn, nhưng Helvetica có thể quá thông dụng?

Sắp xếp
  • Sự cân bằng của các vị trí thế nào? Sự cân bằng thì tốt nhưng làm tác phẩm có vẻ thụ động. Bất cân bằng gây khó chịu nhưng có vẻ thú vị hơn. 

Concept
  • Làm thế nào để hình ảnh truyền đạt đúng thương hiệu? Thông điệp của thiết kế là gì?  

Tổng thể
Nó có "cảm giác" tốt  
  
DESIGN

Màu sắc
  • Màu sắc kết hợp có tốt với nhau không? Chúng có tương phản tốt? mỗi màu liệu có phải tốt nhất, pantone, web-safe v.v.

Typography
  • Font này có đủ lớn? Các kích thước chữ để phân cấp trong trang.

Sắp xếp
  • Có cần căn chữ không? Nhịp điệu sẽ dẫn con mắt người dùng tới đâu? 

Concept
  • Sử dụng những hướng dẫn của Thương hiệu thế nào, như khoảng cách logo, màu sắc, font chữ, bảng màu.

Tổng thể
Nó nhìn có tốt?

Theo kinh nghiệm của tôi, quá trình này có nhiều sự hợp tác. Những ý tưởng tạo ra các concept và ngược lại.

Một trong những sự khác biệt giữa một art director và một designer chính là việc chọn lựa giữa muôn trùng cái đẹp ra một cái đúng. Một designer sẽ nghĩ “đẹp là đẹp, tôi thấy đẹp là được, tôi thấy màu này đẹp, tôi thấy font này hay, nét chữ này đủ sức nặng cho bố cục này, đường biên canh đã cân bằng chưa, nhịp điệu của các đường nét có dẫn mắt người xem đến điểm cần nhìn không, mọi thứ từ màu sắc hình khối phông chữ có hòa hợp hay không? Nói tóm lại, nhìn nó có đẹp hay không?”  Một art director sẽ nghĩ “đẹp nhưng phải đúng, phải phù hợp, liệu màu này có phù hợp với thương hiệu này không, liệu màu này có tươi quá cho một thông điệp mang màu sắc buồn hay không, liệu bản thân phông chữ này có mang một thông điệp nào không, có toát lên cá tính của thương hiệu hay không, ComicSan có vẻ nhí nhảnh quá mà Impact có khi trầm trọng quá, bố cục này có nhất thiết phải cân bằng không, chúng ta muốn người xem cảm thấy thoải mái dễ chịu hay thấy bứt rứt khi nhìn vào bố cục, bởi một bố cục cân bằng thường đem đến cảm giác dễ chịu, nhưng thường rất thụ động trong khi một bố cục bất đối xứng thường tạo cảm giác bứt rứt nhưng lại rất thú vị, và tổng thể của thiết kế tạo nên được cái mood, cái cảm giác gì ở người xem, nó có đúng như cái mood, cái cảm giác mà thương hiệu này muốn đem đến cho người tiêu dùng của nó, đâu là câu chuyện phía sau thiết kế này, đâu là thông điệp ẩn chứa phía sau thiết kế. Nói một cách khác, nhìn nó mình có cảm thấy sướng không?”  Có thể tui không rành về thiết kế bằng các bạn làm thiết kế, nên để nói về chuyện “đẹp” và “đúng”, tui lấy ví dụ của điện ảnh để giải thích khái niệm này một chút. Chúng ta đa phần ai cũng công nhân phim Benjamin Button quay rất đẹp – lung linh ảo diệu luôn; và chúng ta đa phần ai cũng công nhận phim Slumdog Millionaire quay cũng rất đẹp luôn – táo bạo mạnh mẽ. Thế nhưng, hãy thử hình dùng Benjamin Button quay theo kiểu của Slumdog Millionaire hay ngược lại, chưa chắc nó đã là một phim “đẹp”, bởi đơn giản, nó không đúng, nó không phù hợp với cái mood & tone, với cái message & story. Sự khác biệt giữa một designer và một art director, chính là ở chỗ đó. 

b y D P
Đẹp có muôn hình vạn trạng. Designer có thể biết làm hàng trăm cái đẹp, nhưng Art director nhất thiết phải hiểu vì sao chúng ta lại chọn cái đẹp này mà không chọn cái đẹp kia.

b y B i c y c l e
(ST)





D U L Ị C H H À G I A N G

M I G R A N E‎

Niềm mơ ước là đi đến đây, thưởng ngoạn những cung đường đèo ngoạn mục, cùng vui cười trong gió bụi, và lạc đường ... dĩ nhiên sẽ không thiếu ...




Hạnh phúc chỉ giản đơn được cùng nhau băng qua những con đường còn chìm trong sương sớm dưới làn sương mù bay bay. Hạnh phúc được cùng lê la trong những chợ phiên ngập trong sương lạnh, hay chỉ là được cùng ngắm những tia sáng đầu tiên của một ngày mới trên phố cổ, cùng ngồi uống cà phê dưới những ánh đèn nhấp nháy nơi thị trấn nhỏ xinh vào buổi tối.  Hạnh phúc còn là được cùng nhau đứng dưới lá cờ tung bay giữa bầu trời lộng gió nơi cực Bắc Tổ quốc, ngắm những nụ cười trẻ thơ, với những ánh mắt trong veo phía sau hàng rào đá giữa những ngày đông lạnh.  Và hạnh phúc với những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối... Sẽ còn hạnh phúc chỉ trong khói sương, nhưng tình yêu với cuộc sống của nó vẫn còn đó, dù xảy ra như thế nào nó sẽ còn mãi...







Đến Hà Giang, bạn không thể không đặt chân lên đỉnh Lũng Cú, tận hưởng cảm giác sảng khoái xen lẫn tự hào khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay ở độ cao cách mặt nước biển gần 2.000 m. Đã đi Hà Giang, bạn cũng không thể không chinh phục Mã Pí Lèng, nơi con đường Hạnh Phúc đi qua, một trong số ít con đèo hiểm trở nhưng đẹp nhất miền núi phía bắc để chiêm ngưỡng dòng sông Nho Quế xanh ngắt dưới hẻm vực sâu gần nghìn mét. Và nhiều, nhiều lắm những khung hình đẹp như tranh, như mơ từ những danh thắng vừa nguyên sơ mà rất lung linh, kỳ ảo của Thác Tiên - Đèo Gió, của những chợ phiên rực rỡ sắc màu từ nông phẩm đến phục trang truyền thống các dân tộc, của những thửa ruộng bậc thang chuyển màu theo mùa gặt đẹp đến hút hồn (góp phần tạo nên “danh hiệu” ruộng bậc thang ở Việt Nam là hệ thống ruộng bậc thang đẹp nhất thế giới do tạp chí du lịch  Travel and Leisure - Mỹ bầu chọn).














Nếu một lần đến Hà Giang, bạn hẳn sẽ nhớ mãi cảm xúc “dữ dội” khi vượt qua những con đường uốn quanh dốc núi, những khúc cua khúc khuỷu liên  tiếp lẫn trong sương mù. Nhưng, những cảm giác rợn người ấy sẽ tan biến mau khi trước mắt mình đất - trời gần như không còn khoảng cách (từ dốc Pắc Sum lên cổng trời Quản Bạ, nơi bắt đầu của dãy cao nguyên đá Đồng Văn hùng vĩ). Đứng giữa “mảnh đất trong mây”, nghe thêm giai điệu như gọi mời “Ai về thăm quê hương tôi, nơi biên cương là đây, có đường đi xuyên mây lên đến Cổng trời” (Hà Giang quê tôi) vẳng ra từ xe của một bác tài biết “đánh thức mọi cảm xúc” của du khách, những người “khám phá Việt Nam” của đoàn chỉ biết truyền nhau niềm lâng lâng khó tả trong tiếng xuýt xoa! Từ tháng 10.2010, hồ sơ “Công viên địa chất cao nguyên đá Đồng Văn” đã được Hội đồng tư vấn mạng lưới công viên địa chất toàn cầu (GGN) của UNESCO chính thức công nhận là Công viên địa chất toàn cầu, càng khiến du khách tò mò hơn về nơi sở hữu những di sản về lịch sử tiến hóa của trái đất này.



Giật mình mở mắt nhìn xung quanh, căn phòng tối om...

Nó giật mình thức giấc, chắc do anh bạn M I G R A N E‎ đánh thức nó rồi. Anh chàng này rất hay, thường xuyên tìm đến những người bạn như nó để nhảy múa tất cả thể loại. Lúc đấu thấy sợ anh bạn này lắm nhưng giờ lại quen rồi. Nó tỉnh dậy nên ngồi viết ra... Nó ngồi lặng người ánh mắt vô thường nhìn vào khoảng không căn phòng tối om đó, nó bắt đầu nghĩ lại và cảm nhận ... Tự nhiên nó cảm giác rùng mình bất an ...



L A N G
10/04/15
E D

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

S á n g t ạ o - L i g h t . . . .

M us i c

Ngày chúng nó gặp nhau, cũng là vào mùa đông... Và nó đã nín thở khi nhìn , và trong đôi mắt ấy . . . Mọi thứ xung quay trở nên mờ ảo. nó nhận ra là điều đã tìm kiếm từ rất lâu rồi. Nó tìm kiếm đủ rồi... 




Âm nhạc, với tôi, là cảm giác. Không phải một thứ hàng hóa thị trường, không phải một tấm huân chương, càng không phải một món đồ vật chất để đem khoe khoang trình độ.

Nhạc là dùng để nghe và cảm, chứ không phải để đánh giá. Càng không phải để cân đo đong đếm, mắt trái liếc mắt phải nhìn kẻ đang tạo ra nó là ai. Âm nhạc sinh ra là để bồi dưỡng tâm hồn của mỗi người, không phải để giới hạn tâm hồn của họ.

Hãy thưởng thức bạn nhé!

L A N G
M y L i f e
b y B A I