Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

K H I Ư Ớ C M Ơ M Ã I L À T H Á N G 7

Cứ tưởng như rất khó... Thế mà đã 5 năm rồi còn gì! Chúng tôi đã làm được để rồi tiếp tục lạc vào chuyến nhật ký hành trình của mình... 

K h i  ư ớ c  m ơ  m ã i  l à  t h á n g  7
V ì đ ờ i l à n h ữ n g c h u y ế n đ i d à i, n h ữ n g g i ấ c m ơ d à i . . 
Đ ể đ ư ợ c s ố n g v ớ i đ a m m ê, d ẫ u c ó d ạ i k h ờ . .

Vẫn biết, t ì n h n g u y ệ n là những hành động không đặt ra lợi ích vật chất hay mang lợi ích cá nhân mà nó được làm bằng tinh thần tự nguyện và đem lại lợi ích cho cộng đồng, mang tính cộng đồng Cuộc đời là một hành trình lớn mà giữa những quãng đời được kết nối bằng những chuyến đi.

T ặ n g  n h à  t ì n h  t h ư ơ n g
H o ạ t  đ ộ n g  C T X H 

C h u y ế n đ i đ ầ u t i ê n của mỗi chúng ta bắt đầu tại thời điểm mà ta ý thức được niềm khát khao được vùng vẫy, được vươn tay ra chạm vào và khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài. Có những chuyến đi đưa ta đến những miền đất mới, gặp gỡ những con người mới, trải nghiệm những cảm xúc mới. Có những chuyến đi lại đưa ta trở về với nơi chốn thân quen và những con người cũ.
T ặ n g  q u à  g i a  đ ì n h  c h í n h  s á c h

H o ạ t  đ ộ n g  t ì n h  n g u y ệ n

M ỗ i c h u y ế n đ i l ạ i m a n g m ộ t t h ô n g đ i ệ p r i ê n g,
m ộ t ý n g h ĩ a r i ê n g m à  m ỗ i n g ư ờ i p h ả i t ự k h á m p h á v à g i ả i đ á p . . .

Hành trình đã kết thúc và để lại cho chúng ta rất nhiều bài học, giúp chúng ta ngẫm, nhớ và tiếc nuối... Đôi khi rất lắng đọng . . . Hành trình Xe đạp là một chiến dịch tình nguyện, vô cùng tốt đẹp, giúp cho sinh viên, thanh niên đến với những miền quê, sống chung với người dân lao động tại địa phương, giúp đỡ em nhỏ học chữ, chữa bệnh cho người nghèo, tuyên truyền phổ biến luật, xây dựng các công trình đại đoàn kết như đường làng, ngõ xóm, nhà tình nghĩa cho các gia đình thương binh liệt sĩ, bà mẹ Việt Nam anh hùng, xây dựng trường học cho trẻ em vùng cao, khám chữa bệnh và phát thuốc miễn phí, sân chơi kỹ năng, đêm lửa trại hay đêm văn nghệ giao lưu ấm tình người… đơn giản là lợp lại mái nhà tranh xiêu vẹo cho những người dân nghèo, thăm nom những cụ già neo đơn không nơi nương tựa…

B y  E l D i
Chúng ta hãy đi để biết tuổi trẻ không phải chỉ là mùa của những yêu thương mà còn là mùa của những hành trình, những chuyến hoạt động công tác XH, rèn luyện & khám phá nên có, cần có trong đời, để tầm nhìn và lý tưởng trước cuộc đời được cất cánh bay cao, bay xa hơn, vững vàng hòa vào biển lớn mà không ngại gió giông vùi lấp… Mỗ i m ù a h è đ ế n v à đ i, chúng tôi đều tự hỏi mình đã đi được xa đến đâu trong cuộc đời này. Chúng ta hãy đi, hãy trải nghiệm nó để rồi mình sẽ có những ý nghĩa rất riêng: tiến xa đến đâu trong sự nghiệp, thành đạt đến đâu trong cuộc sống, đạt được bao nhiêu niềm hạnh phúc…

L ê n  đ ư ờ n g
Luyện ý chí vượt qua bao nhiêu khó khăn, thử thách trên những chặng đường... Hãy cứ làm những gì mình muốn, hãy cứ loay hoay tìm kiếm và đánh thức con người tuyệt diệu còn đang ngủ say trong bạn bao lâu tùy thích, hãy cứ yêu và tìm kiếm tình yêu, hãy tận hưởng cuộc đời bằng cách thi vị nhất bạn có thể làm được.Không gì tuyệt vời hơn việc tô điểm cho chuyến đi của mình và lấp đầy chúng bằng nguồn năng lượng từ niềm vui và tình yêu mà bạn luôn có thể cho đi và đồng thời nhận lại được. Và rồi bạn sẽ biết phải viết những gì trong quyển nhật ký hành trình của cuộc đời mình …khi cuộc đời là những chuyến đi...

Với chúng tôi, đơn giản là giúp đời, giúp người & giúp chính chúng tôi.

V ì c ộ n g đ ồ n g c h ú n g t a c h u n g s ứ c . . .
L o v e a l l . . .






















b y E l D i
9/7/- 15/7/2016

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

C o n t e n t M a r k e t i n g

Bao giờ đọc một cuốn sách hoặc câu chuyện mà bạn không thể đặt xuống?
Bạn có nhớ làm thế nào nó tác động đến cảm xúc của bạn và làm thế nào hài lòng bạn khi bạn đạt đến kết thúc?
Điều gì xảy ra nếu bạn có thể làm điều này với tài liệu quảng cáo của bạn?  



Content Marketing là gì?
Sức mạnh của content marketing

Hôm nay, tôi xin viết một bài nói về Content Marketing và trả lời các câu hỏi sau:

- Content Marketing là cái gì?có phải copy writing không?
- Content Marketing bao gồm những gì vậy ta?
- Tại sao Content Marketing trở thành xu hướng bắt buộc cho các doanh nghiệp?



Trước tiên, tôi xin đi qua về copywriting. Copywriting ở thị trường Việt Nam thường được hiểu là viết lời quảng cáo, thông tin mang tính chất thương mại, nó là tập hợp các phương pháp, các thủ thuật viết bài làm sao khiến cho người đọc có những hành động cụ thể, đôi lúc còn là quyết định mua hàng.

Còn content marketing là gì?  Content marketing là quá trình tạo ra và chia sẻ các nội dung (content) có giá trị thật sự tới cộng đồng nhằm để thu hút sự chú ý và quan tâm của khách hàng về một lĩnh vực cụ thể. Content marketing có thể bao gồm: tin tức, hình ảnh, video, ebook, .... và đặc biệt nổi lên hiện nay và sành điệu nhất hiện nay mà thu hút được nhiều người theo dõi nhất đó là Infographic và Case Study.


Content marketing là phần lõi, cũng ví như động cơ xe Honda đó, còn copywriting là bộ thiết kế vỏ bên ngoài, điều làm nên khác biệt của các xe máy Honda chính là các giao diện thay đổi liên tục, chứ động cơ cốt lõi vẫn chỉ là 1 mà thôi.

Hãy luôn nhớ rằng copywriting là nghệ thuật biến content marketing trở thành mũi nhọn.



Vòng tròn các bước để xây dựng một content marketing hoàn hảo

- Bước 1: Research : nghiên cứu nội dung thật kỹ và xác định được  + Mục tiêu cuối cùng là gì  + Đối tượng cụ thể ta muốn hướng đến  + Phương pháp cụ thể nào để ta làm được điều đó.

- Bước 2: Creat: bắt đầu viết hay tạo bản thô cơ bản

- Bước 3: Optimize: tối ưu bản thô thành bản tinh

- Bước 4: Publish: bắt đầu quảng bá chia sẻ rầm rộ

 - Bước 5: Promote: thực hiện các kênh phân phối xúc tiến nội dung

- Bước 6: Measure: đo lường đánh giá, bước này rất quan trọng để kiểm soát quá trình làm content marketing.  Các bước này được thực hiện gối liên tiếp nhau và theo hình xoắn ốc đi lên chứ không chỉ dừng lại từ bước 1 đến bước 6 là dừng lại.

Đừng nghĩ rằng mang những nội dung rác rưởi, những hình ảnh tràn lan trên mạng đêm về copy writing lại xong vứt cho khách hàng đọc và sau đó kỳ vọng rằng đạt được nhiều lượt chia sẻ cũng như thứ hạng cao trên google. Người dùng và google bây giờ thông minh hơn trước rất nhiều họ biết cái nào cần bỏ thời gian ra theo dõi trong cái thời đại nhiễu loạn thông tin như hiện nay.

Content marketing thật sự là mộ xu hướng là giá trị cốt lõi doanh nghiệp cần phải đầu tư và tối ưu

PS: Case Study hay còn gọi là Case method là phương pháp dạy học thông qua nghiên cứu trường hợp điển hình . Ở đây, người học được giới thiệu một tình huống cụ thể, có thật và được đặt vào vị trí của người ra quyết định để giải quyết vấn đề trong tình huống ấy (Hammond, J . S, Đại học Havard)

Ưu điểm của Case Study


Tính hấp dẫn Tính cập nhật Tính điển hình và đại diện Phù hợp để học tập trên cơ sở hệ thống kiến thức nền đầy đủ Cách thức tối ưu nhất (nếu có thể thực hiện được) để giúp người học hiểu và ghi nhớ kiến thức lý thuyết. Đối với những sinh viên chuyên ngành kinh tế, học tập qua nghiên cứu trường hợp điển hình giúp người học hoàn thiện kỹ năng phân tích và những kỹ năng khác cần có của người quản lý.
Nhiều khi lý thuyết nó xa thực tế, cho nên người ta cần phải chứng minh lý thuyết đúng, hoặc đơn giản là để thử nghiệm, trong các Case Study người ta thường làm theo một mô típ lý thuyết nào đó để dẫn chứng nó đúng hoặc sai, trong nghiên cứu thì case study rất quan trọng !
Nó có thể giúp khẳng định một lý thuyết nào đó, tôi cũng có viết bài Case study về backlink sạch để lên từ khóa, qua tình huống thật đã xảy ra đó tôi rút ra kết luận là “từ khóa dễ lên và lên rất lâu sau khi làm như vậy”

Case Study là cách học cực hay, nó giúp các bạn liên tưởng tới các sự việc thực tế xảy ra được ghi chép lại nên dễ hiểu hơn !

Viết case study chuyên nghiệp và hiệu quả khi bạn là một chuyên gia copywriter

E l D i

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

T Ô I Y Ê U T Ổ Q U Ố C T Ô I

Đoàn chúng tôi, Chi bộ NVHTN tổ chức cho các anh chị em chuyến đi về Tây Sơn Bình Định – Vùng đất địa linh kiệt. Và sáng hôm ấy tôi bắt đầu chuyến hành trình với một tâm trạng vừa bồn chồn lại vừa hiếu kỳ, cho đến khi tôi đặt chân đến sân bay Phù Cát…
Bình Định hiện ra trước mắt tôi là một bức tranh đồng quê mà ngày còn bé tôi thường thấy trong sách giáo khoa, là những cánh đồng lúa xanh trải dài, là những ngôi nhà ngói đỏ, là những lũy tre đung đưa trong gió, là khung cảnh yên bình mà bao lâu nay tôi vẫn luyến tiếc đi tìm, là vẻ đẹp mà tôi cứ ngỡ sẽ không bao giờ hiện hữu nữa khi sự hiện đại hóa dần bao phủ từ thành phố đến đồng quê. Con đường quen thuộc chạy dài trên con đường làng, nơi hiện diện một quán cóc bên đường gần những lối rẽ, mái nhà ngói xiêu vẹo vươn mình đón những ánh nắng gay gắt, đôi chõng tre ngồi cùng chiếc bàn đóng rêu phong theo năm tháng, nơi có những con sông khô cằn trơ trọi đáy vì hạn hán và xa xa những người nông dân đang vất vả trên đồng lúa….

B ả o t à n g Q u a n g T r u n g - E l D i
 

T â y S ơ n h à o k i ệ t
Đ i ể m đ ầ u t i ê n l à b ả o t à n g Q u a n g T r u n g

Ngay trên nền nhà xưa của ba anh em nhà Tây Sơn, để tưởng nhớ hoàng đế Quang Trung - Nguyễn Huệ, người dân làng Kiên Mỹ đã xây dựng bảo tàng Quang Trung để dạy con cháu về tinh thần yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc. Đứng trước tượng đài ba anh em nhà Tây Sơn, chúng tôi cảm thấy mình như đang là các nghĩa quân, dưới sự chỉ đạo của vị anh hùng áo vải, chuẩn bị hành quân ra trận khi cô hướng dẫn viên tái hiện hào khí một thời bằng lời của vua Quang Trung: “Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để đen răng. Đánh cho nó chích luân bất phản. Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn. Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.
Cạnh bảo tàng có điện thờ Tây Sơn tam kiệt, cây me hơn 200 tuổi do thân phụ vua Quang Trung trồng và còn đó giếng nước đá ong của gia đình Tây Sơn tam kiệt. Không khí thiêng liêng khiến tôi đôi khi phải rùng mình vì những cảm xúc ùa về, như được đối diện với tiền nhân, chạm vào tận cùng sâu thẳm của những cảm xúc khó tả hết bằng lời.
Sau đó Đoàn đã viếng thăm và thắp nhang tại Di tích lịch sử gia đình nhà Tây Sơn – Một di tích cấp quốc gia.
B ả o t à n g Q u a n g T r u n g - ElDi
Chúng tôi được chia thành 3 nhóm quân đại diện cho 3 anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ. Thử thách đầu tiên là giải mật thư, trả lời những câu hỏi về lịch sử Vua Quang Trung. Các đội thi đua hào hứng cạnh tranh nhau để tìm ra đáp án cuối cùng. Cả đoàn tạo nên một không khí sôi động, rộn rã và đầy ắp những tiếng cười trong bảo tàng Quang Trung. Mọi người gật gù nhìn nhau bằng những ánh mắt sáng ngời khi nghe các thuyết minh viên nói về lịch sử Tây Sơn. Tại đây, chúng tôi còn được xem nhạc võ Tây Sơn hùng tráng như đứng giữa ba quân, xem những bài võ cổ truyền Bình Định với những thế võ uyển chuyển, linh hoạt. Với thế mạnh về roi, quyền và các thế võ đối kháng, các võ sinh Bình Định đã làm tôi liên tưởng về những ngày hào hùng thuở nào của cha ông đi chống giặc ngoại xâm… Và chính chúng tôi cũng đóng vai những anh hùng khi xưa, đánh trống, đi võ đánh roi múa quyền. Quả thật rất khó khăn khi các anh chị em trong trang phục truyền thống tập một vài thế võ.
Anh Tô Xuân Đức chia sẽ rằng: “Sao khó quá, tập mãi mà nhìn nó như thế nào ấy…”
Truyền thống thượng võ từ lâu đã thấm sâu vào máu thịt người dân xứ Bình Định, nơi sản sinh ra những con người có tài thao lược rạng danh nước nhà: Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, Bùi Thị Xuân… Võ cổ truyền Bình Định đã trở thành một di sản văn hóa, một nét đẹp riêng đi vào thơ văn “Ai về Bình Định mà coi. Con gái Bình Định múa roi đi quyền”.
Buổi tối hôm đó là đêm không thể quên của đoàn. Thời tiết không ủng hộ chúng tôi, cơn mưa lớn đổ như trút xuống vùng đất địa linh kiệt này. Bản thân tôi cũng thích mưa nhưng ngay lúc này thì không hay tí nào.Mưa xuống đi đâu cũng gặp bộ dạng ướt át, tiếng thở than ngày giông bão, những con đường ủ ê cây lá lướt thướt như nàng thiếu nữ chưa kịp hong sấy…Cả đoàn không ai nói gì, sự lo lắng thể hiện trên từng gương mặt của các thành viên, tiếng mưa vẫn rơi đều rã rích bên ngoài vạn vật để đón nhận tất cả gốc rễ sự sống.Sau khi BTC hội ý quyết định mưa vẫn làm, chính chúng tôi phải bật cười khi phải dọn ghế ra, dọn ghế vào gần 10 lần do trời lúc tạnh lúc mưa. Lúc này sân khấu là nơi chúng tôi trú mưa, cũng là nơi diễn ra chương trình văn nghệ do Nhạc sĩ Thái Hiệp và Nhạc sĩ Mai Trâm dẫn đầu. Tất cả tạo nên một không khí ấm cúng, thân mật và cũng chính đồng chí Phó giám đốc Trung tâm văn hóa huyện tây Sơn ngạc nhiên khi đoàn chi bộ NVHTN thực hiện vui đến như vậy. NVHTN đã trao tặng biểu trưng và phần quà cho Huyện Đoàn Tây Sơn số tiền 5.000.000đ.


H ầ m H ô - Đ ị a d a n h k h ắ c s â u l ị c h s ử
Rời khỏi Bảo tàng Quang Trung, chúng tôi đến với một danh lam có cái tên rất dân dã mà cũng rất ngộ nghĩnh: Hầm Hô. Để mô tả về địa danh khắc sâu lịch sử với cuộc khởi nghĩa Tây Sơn và các nghĩa binh Cần Vương chống Pháp của Mai Xuân Thưởng này,  có bài thơ rằng: “Hầm Hô đá dựng cheo leo. Rì rầm như tiếng quân reo thuở nào”. 
Ngồi thuyền xuôi theo dòng nước, chúng tôi mải mê ngắm nhìn khung cảnh hai bên đồi cây xanh thơ mộng, thích thú đưa tay nghịch con nước mát rượi giữa cái nắng buổi trưa hè. Tôi vốn rất thích nước, hẳn trong mỗi người đều có những ký ức tốt đẹp về những dòng sông. Không ai bảo ai, mọi người đang thưởng thức sự tĩnh lặng không có sóng nước, chỉ có những đàn cá bơi lội tung tăng. Hai bên chỉ toàn là những tán cây phủ đầy những lớp rêu xanh của thời gian bao phủ. Tôi đưa tay đón nhận những lá rêu li ti nằm trong lòng bàn tay, cảm nhận những cơn gió quấn quýt lấy chân tôi trong từng kẽ hở của những giác quan trỗi dậy. Nhìn xung quanh thì phát hiện ra mọi người đếu giống như  tôi… Anh Nguyễn Quang Cường – Phó GĐ NVHTN – Bí thư chi bộ NVHTN ngồi đầu thuyền thưởng lãm những hình ảnh đẹp của chuyến đi, anh cười và nói: “Thật tuyệt! Chuyến đi ý nghĩa cho các bạn trẻ để có cơ hội tìm hiểu lịch sử hào hùng của cha ông ta, biết nét văn hóa truyền thống của người dân Bình Định…”
Xuyên qua cành lá, Hầm Hô hiện ra trước mắt tôi như chốn bồng lai tiên cảnh. Đến bây giờ, tôi mới có thể hiểu tại sao Hầm Hô còn có một tên gọi mỹ miều khác: “Cửa ngõ một thiên đường”. Thiên đường không thể vẽ bằng giấy mực cũng không thể thể hiện trọn vẹn qua ống kính, một thiên đường phải “đến tận nơi, xem tận mắt” mới thỏa lòng được. Những tảng đá lớn, nhỏ, vuông, tròn nằm chất chồng lên nhau, phơi mình dưới ánh nắng hay tắm mình trong dòng nước mát rượi; nàng cây xanh soi bóng xuống mặt nước ngắm nhìn những chú cá tung tăng bơi lội, dòng nước hiền hòa phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Xa xa, làn khói dưới chân núi lan tỏa làm cảnh tượng thật ảo đan xen khiến du khách cảm thấy như lạc vào chốn bồng lai. Chính tại nơi đây, vị danh tướng Võ Văn Dũng đã rèn quân luyện võ, sau đó hợp lực với thủ lĩnh Tây Sơn phất cờ khởi nghĩa. Mới một ngày cũng đủ cho tôi “no nê” với các “món” văn hóa truyền thống đặc sắc của Bình Định. Nói Bình Định là vùng “đất võ, trời văn” bởi nơi đây vẫn còn lưu giữ nhiều loại hình nghệ thuật độc đáo như võ cổ truyền Bình Định, nhạc võ Tây Sơn, nghệ thuật hát bội, chơi bài chòi,… Lê Quý Đôn đã từng nói về vùng đất này với tình cảm ưu ái “Người Bình Định rất thích hát, rất thích võ và rất hay cười”.
Đoàn ghé thăm Trường PT Dân tộc Bán trú tây Sơn và ghé thăm Trạm kiểm soát biên phòng Nhơn Hải 

Xe chở đoàn rất khó khăn khi đi tới trường PT Dân tộc Bán trú tây Sơn do đường rất nhỏ và khó đi. Nhưng bù lại mọi người được ngắm nhìn những con đường làng, những cánh đồng lúa trải dài tận chân trời …Tại đây Đoàn trao tặng 25 phần quà cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Và đoàn cũng đến thăm và trao tặng món quà cho Bộ đội biên phòng tại đây.

Đ o à n g h é  t h ă m Đ ề n T ế  T r ờ i 

Đàn tế Trời Đất hay còn gọi là Khu du lịch tâm linh Ấn Sơn, được khởi công xây dựng ngày 26/11/2011, trên khu đất rộng 46 ha, tại núi Ấn Sơn thuộc thôn Hoà Sơn, xã Bình Tường, huyện Tây Sơn. Tương truyền, tại vùng non nước cẩm tú linh thiêng Ấn Sơn này, ba anh em nhà Tây Sơn đã được ban kiếm lệnh và ấn triện có khắc bốn chữ “Sơn hà xã tắc” trước khi khởi binh dựng nên sự nghiệp vĩ đại đánh đổ hai tập đoàn phong kiến Trịnh, Nguyễn thống nhất sơn hà, quét sạch ngoại xâm. Công trình bao gồm: Đàn tế, Đền Ấn, cổng Tam quan, hồ bán nguyệt và một “nghi môn ngoại” ngăn cách giữa không gian tâm linh với bên ngoài. Đàn tế toạ lạc trên đỉnh cao nhất của Ấn Sơn, cấu trúc 3 tầng. Tầng trên cùng hình tròn gọi là Viên Đàn, tượng trưng cho Trời. Tầng thứ 2 gọi là Phương Đàn, có hình vuông, tượng trưng cho Đất. Tầng dưới cùng cũng hình vuông được xây bằng tường đá ong theo hướng chính là hướng Nam. Bên trong cổng tam quan là nơi diễn ra một số nghi thức trước khi tế lễ. Nằm bên phải Đàn tế là khu Đền Ấn, nơi tượng trưng cho sự thông thiên, giao hoà giữa Trời và Đất, giữa Âm và Dương. Bản sao của Ấn lệnh nhà Tây Sơn được đặt ở nơi này. Đền Ấn gồm Tiền tế, Phương đình và Hậu cung - là nơi đặt bàn thờ cùng bài vị của 3 anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ và các công trình phụ trợ, được bố trí theo trục thần đạo hướng Nam – Bắc. Quần thể Đàn tế Trời Đất được xây dựng không chỉ thể hiện lòng tôn kính và ghi nhớ công lao của nghĩa quân Tây Sơn lúc ban đầu dựng cờ chống lại thù trong giặc ngoài mà còn tạo thêm một điểm nhấn hấp dẫn trên trục du lịch lịch sử tâm linh về phong trào Tây Sơn dọc theo Quốc lộ 19 gồm Bảo tàng Quang Trung, Đàn tế Trời Đất, những đền thờ nghĩa quân Tây Sơn ở An Khê – Gia Lai. Chính vì vậy, quý du khách hãy một lần đến đây để viếng thăm, dâng hương và bày tỏ lòng tri ân đối với phong trào Tây Sơn trường tồn cũng như sống lại với những thời khắc hào hùng của các anh hùng dân tộc

Đ o à n v i ế n g t h ă m N h à t ừ đ ư ờ n g B ù i T h ị  X u â n 

Họ sống anh hùng, chết oanh liệt nên cuộc đời cũng như sự nghiệp của Bùi Thị Xuân cùng các tướng lĩnh Tây Sơn được đời đời ghi danh. Không chỉ ở quê hương mà rất nhiều nơi trong cả nước đã lập đền thờ để ghi nhớ công ơn của họ. Thế mới hay rằng, lịch sử và nhân dân thời nào cũng công bằng và luôn tôn vinh những người anh hùng biết sống vì dân, vì nước.

H à n M ạ c T ử 

Những vần thơ được nuôi dưỡng bằng nắng, gió, sóng biển và ân tình của mảnh đất thân thương đã trở thành bất hủ. Đến thành phố biển vào ngày trăng tròn, tôi lại đem lòng yêu biển đêm. Trước khi ăn tối, tôi ra biển để nhìn những con sóng vỗ, để cảm nhận cơn gió mang mùi biển đang vỗ về mình, hít hà cái vị mặn. Trăng vừa mới lên, sáng tròn vành vạnh một góc trời. Một đường trăng trải chiếu vàng trên biển để mặc con sóng làm nhấp nhô. Cảnh đẹp đến ngỡ ngàng làm tôi nhớ lại lời kể của Hàn Mạc Tử trong chuyến đi chơi mùa trăng với chị của ông: “Này chị đố em nhé, trăng mọc dưới nước hay mọc trên trời, và chúng ta đi thuyền trên trời hay dưới nước? Tôi ngước mắt ngó lên trời rồi ngó xuống nước, cười đáp lại: Cả và hai chị ạ”. Ngoài khơi xa, những con tàu lấp lánh ánh đèn trắng, phản chiếu xuống nước như những ngọn hoa đăng trả trôi giữa dòng. Trời thanh, gió mát, khung cảnh hữu tình, tôi dễ dàng bắt gặp thanh niên tụ tập cùng nhau uống nước, nói chuyện. Các cụ già ngồi thư thả ngắm nhìn trời sao, có cụ nằm lăn cả ra cát quên đi lo âu mà bình thản dưới bầu trời sáng trăng đêm rằm.
E l D i 

Bình Định, nơi sóng biển vỗ dạt dào, nơi của những tháp Chàm u huyền cổ kính, nơi núi non hùng vĩ ghi dấu chiến công của người anh hùng áo vải Quang Trung, nơi truyền thống thượng võ thấm sâu vào máu thịt người dân, nơi thăng hoa của nghệ thuật hát bội, bài chòi và là nơi của những làng nghề truyền thống, những món đặc sản độc đáo. Trở về rồi, tôi lại nhớ cái nắng, cái gió của Bình Định, nhẹ nhàng và vấn vương. Lòng tôi cứ băn khoăn mãi về miền đất hứa này: Liệu có phải nàng công chúa này đã chìm trong giấc ngủ quá lâu? Và liệu chăng, đã đến lúc chúng ta dành tặng một nụ hôn để đánh thức nàng công chúa xinh đẹp thức giấc ?

E l  D i




Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

B A T T L E S O F T H E C O U N T D O W N S

MIẾNG BÁNH BÉO BỞ

... Kể từ đó đến nay, Year End Countdown đã trở thành miếng bánh béo bở đối với các đại gia trong các lĩnh vực kinh doanh khác nhau..  


Bộ ba 31/12
Đêm 31/12/2008, thành phố Hà Nội đón một cơn địa chấn khi lần đầu tiên một bữa tiệc đếm ngược đến thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới được tổ chức với quy mô lớn chưa từng thấy. Heineken, “ông lớn” bia ngoại dẫn đầu doanh số tại thị trường bia Việt Nam (khi đó lẫn bây giờ), với màn “chơi trội” tại Quảng trường Nhà Hát Lớn – một “thánh địa” trong lòng cư dân thủ đô – đã trở thành kẻ tiên phong và ghi dấu ấn sâu đậm nhất trong trào lưu Year End Countdown kéo dài 7 năm nay.  Kể từ đó đến nay, Year End Countdown đã trở thành miếng bánh béo bở đối với các đại gia trong các lĩnh vực kinh doanh khác nhau. Tính đến năm 2015, “Cuộc chiến Countdown” đã chứng kiến sự tham gia của Sabeco – kẻ nắm giữ 55% thị phần bia tại Việt Nam – với nhãn hàng cao cấp Saigon Special tại Hà Nội, Hải Phòng và Đà Nẵng, bộ đôi “nhà có điều kiện” Yamaha – Clear Men thừa thắng trở lại sau cú “đá đít” Heineken ra khỏi Nhà Hát Lớn đầy ấn tượng vào năm 2014 và “gương mặt thân quen” Heineken. TP.HCM cũng không hề thua kém với bữa tiệc đậm chất cổ tích của bộ ba Vaseline, Pond’s và Dove của “ông vua FMCG” Unilever và theo các thông tin ngầm thì ABInbev, hãng bia lớn nhất thế giới cũng đang lăm le tổ chức Budweiser Party vào cuối năm 2016 để hủy diệt giới trẻ Việt. Các đại gia này không ngần ngại chi tiền tỷ cho những bữa tiệc xa hoa với hiệu ứng Visual đẹp mắt, ca sỹ nổi tiếng và sân khấu hoành tráng, sáng tạo (Năm nay mình khá thích màn 3D Mapping của Yamaha – Clear Men).  Vì sao các ông lớn không ngần ngại bỏ ra những khoản tiền khổng lồ để “giành giật” miếng bánh Countdown như vậy? Với các Marketers, thời điểm cuối năm dương lịch cho đến Tết Âm lịch là khoảng thời gian kinh doanh quan trọng nhất trong năm, đặc biệt là với các doanh nghiệp trong nhóm hàng tiêu dùng nhanh, thực phẩm, đồ uống, bia, điện máy và đồ gia dụng. Theo các báo cáo của Nielsen Việt Nam và Kantar World Panel, 3 tháng Tết quyết định đến 28% doanh thu cả năm của toàn ngành nước giải khát, ngành bia cũng tăng 150% tốc độ tiêu thụ so với các thời điểm khác trong năm và các mặt hàng tiêu dùng nhanh cũng tăng đến 17%. Với việc giới trẻ ngày nay quan tâm đến Tết Dương lịch không thua kém gì Tết cổ truyền, lượng khách đồ về các bữa tiệc Countdown lên tới 30.000 – 40.000 người tại các thành phố lớn, khả năng phủ sóng ngày càng cao của các ca sĩ trẻ và tốc độ lan truyền khủng khiếp của “Countdown” từ chính người dùng trên các kênh mạng xã hội, chắc chắn Countdown Party sẽ là một “critical strategic point” trong chiến lược Marketing dịp Tết của các ông lớn. Bằng chứng là từ đầu tháng 12, các nhãn hàng trên đã đồng loạt “đánh bom” các kênh Digital với thông tin hấp dẫn, “úp mở” về ca sĩ khách mời, các hoạt động mua hàng đổi vé, bốc thăm trúng thưởng để đẩy doanh số bán hàng và thu hút người xem đến với sự kiện của mình.

CÁC BRANDS CÓ THỂ LÀM NHIỀU HƠN NHƯ VẬY 

Hoành tráng và quy mô là như vậy, tuy nhiên, trong bài viết này mình muốn đề cập đến một khía cạnh khác của Year End Countdown. Hãy bỏ qua con số 30.000 – 40.000 traffic, hãy bỏ qua những đoạn phim quảng cáo sản phẩm sẽ được phát đến hàng chục ngàn người. Sau 7 năm đếm ngược và 5 lần trực tiếp tham gia, cá nhân mình cảm thấy các nhãn hàng đang thiếu đi một yếu tố quan trọng: Brand Engagement (sự tương tác của thương hiệu) 

Brand engagement được hiểu đơn giản là sự tương tác giữa nhãn hàng và khách hàng trong event. Brand engagement không chỉ đơn giản là thể hiện sức mạnh, quy mô với các chiến dịch Digital quy mô, event hoành tráng mà là chiến lược để nhãn hàng thật sự trở thành một phần trải nghiệm của khách hàng trong thời điểm Year End. Trong thời điểm giao thừa, một thời điểm mà đặc điểm của bộ não người có thể được miêu tả với các tính từ như “festive”, “exciting”, “happy”, “promising”, các nhãn hàng của năm 2015 có rất nhiều cơ hội để trở thành một phần trong trải nghiệm năm mới của người tiêu dùng chứ không chỉ dừng lại ở mức “được biết đến như đơn vị tổ chức” hay “xuất hiện trên màn hình”. 

Theo mình, có lẽ vì lý do an ninh và vệ sinh đô thị, cả Bia Sài Gòn lẫn Heineken đều bỏ qua cơ hội này để gắn liền thương hiệu của mình với những cảm xúc tích cực trên. Không có lon bia nào được phát ra, không có những pha nâng bia đồng loạt của hàng nghìn người, không có tiếng khui bia đã trở thành thương hiệu của Heineken, không có uống mừng năm mới, không có nâng lon chúc sức khỏe. Tại sân khấu Nhà Hát Lớn, Yamaha Acruzo, dòng xe mới của Yamaha xuất hiện nhạt nhòa trong phần trình diễn có phần “quá đà” của Trọng Hiếu, không có trải nghiệm “bạc hà” của Clear Men, không có màn trình diễn Motor ấn tượng nào xuất hiện. Sau 7 năm, Year End Party ngày càng hoành tráng hơn, công phu hơn, nhưng Brand Engagement vẫn là một thứ gì đó ngoài tầm với, dù rằng điều này là hoàn toàn khả thi với trí tuệ của Marketers Việt.

Mình xin nêu ra 2 ví dụ về việc các brand nước ngoài đã “engage” với người tiêu dùng trong dịp Year End như thế nào:  Telstra: 1 công ty viễn thông tại Úc đã kết hợp với agency Imagination tạo ra 1 ứng dụng cho phép người dùng ở Sydney lên lịch đi Countdown vào năm 2012, xem các điểm tập kết, các điểm cao để nhìn pháo hoa, nhắn tin chúc mừng người thân vào thời điểm giao thừa. Đặc biệt, không chỉ nhận tin nhắn trên điện thoại, các tin nhắn được gửi đi từ ứng dụng này sẽ được Telstra và Imagination “bắn” lên cột cầu trên cầu cảng Sydney để người thân, bạn bè của họ có thể nhìn thấy và có notification gửi về điện thoại để họ có thể lưu lại khoảnh khắc lời nhắn gửi của họ được hàng trăm ngàn người Sydney chứng kiến. Ứng dụng này của Telstra đã có 75,000 lượt tải về và hãng đã nhận được vô số lời khen “có cánh” từ người tiêu dùng và các chuyên gia.

V o d a f o n e : Ông lớn làng viễn thông này nổi danh với những gói tài trợ khổng lồ cho các sự kiện Giao thừa tại các thành phố lớn trên thế giới. Năm 2013 tại London, Vodafone đã “chơi nổi” khi đầu tư một màn pháo hoa đa-giác-quan – không chỉ là pháo hoa mà còn là những màn trình diễn vị giác – bột màu có vị tương ứng với màu vòng tay LED mà Vodafone phát cho khách tham quan, vụn giấy có vị chuối ăn được và hàng ngàn quả bong bóng có mùi cam được thả lên trời. Vodafone cũng tạo ra một ứng dụng khuếch đại thực tế (Augmented reality) để các khán giả thưởng thức tại nhà cũng có thể cảm nhận được trải nghiệm đa-giác-quan của Vodafone. Là một phần của chiến dịch “Firsts” – chiến dịch hướng tại những trải nghiệm “lần đầu tiên” – Vodafone đã để lại ấn tượng mạnh mẽ khi đưa cảm xúc của người tham quan lên đến tột đỉnh đúng vào thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Đã có 9,7 triệu người tweet về sự kiện này của Vodafone và 7,9 triệu lượt xem online đổ về màn live broadcasting của sự kiện.

Năm nay mình cũng rất khoái chiêu trò “First couples of 2016” của Generation Tux – 1 trong những nhà tài trợ của Times Square’s Ball Drop, sự kiện đón năm mới lớn nhất hành tinh tại Quảng trường Thời đại, New York. Mình ngủ quên đến 10h40 nên bỏ lỡ mất đoạn live broadcast đấy hiuhiu 
Telstra đưa lời chúc của khách hàng lên cột cầu cảng Sydney

 HÃY ĐỂ ÂM NHẠC ĐIỀU KHIỂN BẠN …. NGỦ GẬT 

Phần này thiên về review và quan điểm cá nhân hơn là Marketing.  Một phần không thể thiếu trong các bữa tiệc Countdown chính là âm nhạc. 

Countdown Party là một dịp hiếm hoi trong năm (trừ Tết Âm lịch) mà số lượng nghệ sĩ nổi tiếng quy tụ về 1 thành phố đông đến như vậy. Có qua có lại, khán giả được thưởng thức những phần trình diễn của các thần tượng và các ca sỹ, nhóm nhạc cũng không thể bỏ qua cơ hội xuất hiện trước hàng ngàn người, hàng chục chiếc máy quay, nhận cát-xê khủng, quảng cáo các tác phẩm mới và dành cho mình tiếng thơm tại một trong những sân khấu lớn nhất. 

Đêm ngày 31/12/2015, Saigon Special nổi trội hơn cả với dàn line-up khủng và phong độ ổn định: Bộ đôi DJ Vicetone, O-Plus, Ngũ Cung, Vũ Cát Tường, SINE Crew, Kiều Anh The Voice. Yamaha & Clear Men tiếp tục mang trở lại Hà Nội 365 Daband, Minh Hằng, Văn Mai Hương, Trọng Hiếu và bộ đôi “chủ bài” Tóc Tiên – Hoàng Touliver. Heineken Countdown cũng chịu chơi ghi điểm với “nữ hoàng nhạc Việt” Mỹ Tâm, Kimmese, Uyên Linh.

Màn pháo hoa đa-giác-quan của Vodafone tại London
Tuy vậy, thực tế trải nghiệm âm nhạc đêm hôm qua của mình hoàn toàn không được như mong đợi. Không quá khó khán giả nhận ra một sự mâu thuẫn trong âm nhạc ở đây. Các ca sỹ đều muốn tận dụng cơ hội này để quảng bá sản phẩm mới của mình, và để đáp ứng yêu cầu về không khí của chương trình, Ban Tổ chức và các nghệ sỹ của của Heineken và Yamaha & Clear Men đã chọn cách trình diễn … bản remix của … bài mới lẫn bài cũ.

Đối với mình, đây là một cách làm cực kì tệ hại vì 2 lý do:  Những ai hay đi nghe nhạc ở Việt Nam thì hẳn sẽ biết 1 điều là dân ta sẽ dễ quẩy và dễ phiêu hơn khi được nghe những ca khúc quen thuộc, những ca khúc hot và dễ nhớ (chưa bàn đến EDM ở đây). Đây là một Insight cực kì quan trọng mà mình vốn nghĩ là … ai cũng biết. Với những ca khúc quá lạ, quá khó nhớ thì sẽ rất dễ xảy ra hiện tượng khán giả … đứng nhìn nhau cười mà không biết là ca sĩ đang hát cái gì. Remix. Remix! REMIX!!!! 

Quan điểm của mình là: Remix bài hát chỉ để làm nó nghe có vẻ “quẩy” hơn là một cách làm hoàn toàn sai lầm. Remix vô tội vạ và không hợp lý khiến cho những đoạn cao trào, đáng quẩy nhất lại gây thất vọng tràn trề. Trọng Hiếu remix lại mashup Con đường tôi – Uptown Funk thành một phần trình diễn rời rạc, hỗn loạn, mất hoàn toàn chất của bài hát (đối với tôi, việc remix Uptown Funk là 1 sự xúc phạm nặng nề). Minh Hằng trình diễn 3 ca khúc remix hoàn toàn lạ lẫm và … không ai hiểu gì. “Vũ điệu cồng chiêng” của Tóc Tiên đáng lẽ có thể đã trở thành điểm sáng cứu vãn Yamaha & Clear Men thì lại được remix một cách cẩu thả (Bạn sẽ nghe tiếng hàng trăm con người thể hiện rõ sự thất vọng khi phần Bass Drop của bài hát bị thay đổi). Heineken cũng chung số phận khi lần lượt các ca khúc Remix lên sàn trong sự bỡ ngỡ của khán giả. Sự sai lầm này được khuếch đại với sự cẩu thả đáng sợ trong việc làm âm thanh của đơn vị tổ chức. Năm 2015 chắc chắn là bài học nhớ đời cho các agency của Heineken. Ông lớn này dựng sân khấu ở tượng đài Lý Thái Tổ nhưng không hề tính toán được rằng khán giả của mình sẽ tạo thành một dải người ngang kéo dài khắp phố đi bộ Hồ Gươm và … quên luôn lắp loa để phục vụ không gian bên ngoài này. Kết quả là âm thanh của Heineken được đánh giá là “thảm họa” vì quá bé, quá thiếu bass và trải nghiệm âm nhạc của nhãn bia đã kém thú vị đi đáng kể. Yamaha & Clear Men có vẻ cũng … run tay khi cắt giảm 1/3 số lượng loa so với năm 2014. Với không gian rộng như quảng trường Nhà Hát Lớn, không khó hiểu khi nhiều bạn trẻ muốn quẩy ở “beast mode” nhưng do âm thanh không đủ chất lượng nên đành ngậm ngùi “safe mode”.  Có vẻ Saigon Special đã ghi điểm mạnh nhất tối qua với âm thanh được tính toán khác chuẩn với không gian, các ca khúc không bị remix tùm lum (em yêu O-Plus!) và chất lượng nghệ sĩ rất tốt. Không biết có phải một phần do anh Hiệp Ngũ Cung quá khó tính về âm thanh không.

CUỘC CHIẾN SẼ CÒN TIẾP DIỄN.  

Với việc Tết Dương lịch ngày càng trở thành một phần quan trọng trong thói quen văn hóa của người Việt, đặc biệt là người trẻ – con gà đẻ trứng vàng của các nhãn hàng – hứa hẹn khốc liệt hơn, và chắc chắn sẽ có nhiều cái tên mới sẽ tiếp tục nhảy vào nồi lẩu thơm ngon này.  Nhưng có lẻ những người làm countdown nên dùng năm 2016 để có những sự tính toán lại. 

Event marketing trên thế giới đang thay đổi từng ngày theo hướng tạo ra “trải nghiệm” thay vì chỉ đơn giản là sự “có mặt” của thương hiệu, đặc biệt là trong một dịp quan trọng như năm mới và Việt Nam chắc chắn sẽ không nằm ngoài guồng quay trên. Khi đó, mình tin rằng khán giả sẽ có được những trải nghiệm năm mới độc đáo và thú vị hơn.

N h ậ n  đ ị n h  c h u n g

1/ Các địa điểm tổ chức của các nhãn bia nêu trên đều không có giấy phép bán bia và rất khó để lấy giấy phép khuyến mãi, phát sampling từ Sở Công thương. Muốn phát thì làm chui, hoặc phải xì rất nhiều tiền để chạy giấy phép. 
2/ các agency cùng các supplier không đủ trình độ và kinh nghiệm để tổ chức chương trình qui mô lớn. Cái này cần thời gian. 
3/ Tiền bạc chi không đủ tầm để agency dàn dựng công phu. Nên hầu như agency chỉ tập trung đảm bảo Brand Visibility nhiều hơn là Brand Engagement 4/ Số lượng đánh đổi chất lượng. Các nhãn dịch vụ mobile dễ tiếp cận tới số lượng đông người hơn so với các nhãn hàng khác, nên Brand Visibility vẫn ưu tiên lên hàng đầu, kế đến mới là Brand Engagement. Brand Engagement đã có chuỗi Activation chạy song song bên lề rồi. Ngắn gọn: ít người tập trung Engagement, đông người tập trung Visibility.

Túm lại có tiền sẽ làm được tất cả và trên cả mong đợi...

I am pursuing a vision on uncharted soil 

ST (Hoang Dinh Hieu)
E l D i

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

T Ì M V I Ệ C

...những phút giây lắng đọng tâm hồn, hòa chung nhịp đập cùng hai người bạn lớn nhỏ , rất thân xinh xắn và gắn bó với tui ...

Một buổi chiều đẹp trời, đi dạo một mình và chiêm nghiệm cuộc sống hay một buổi tối cuối tuần được thả hồn mình theo những bản nhạc mà bạn yêu thích cũng rất tuyệt vời đấy. Để tự hào với những gì mình đã đạt được và cố gắng đạt được mục tiêu mới  Vì thành công sẽ nối tiếp thành công. Tôi tự nhủ đừng để bản thân mình cứ suốt ngày miệt mài theo đuổi mục tiêu này, đam mê nọ mà hãy dành cho mình những phút giây tĩnh tâm lại để biết mình đã làm được những gì và tự hào với những điều đó. Đôi khi chính mình cũng phải tự khen ngợi, động viên chính mình đấy .. Vì thế, tuy cuộc sống bận rộn với bao nhiêu công việc, biết bao lo toan nhưng thỉnh thoảng hãy dành cho mình những phút giây lắng đọng tâm hồn, hòa chung nhịp đập cùng hai người bạn gái xinh xắn và thân thiết của tôi, lúc đó sẽ thấy cuộc sống thật ý nghĩa và đáng trân trọng hơn...

"Ngày nọ, một vị tổng giám đốc của một công ty lớn, giàu có đột nhiên nảy ra một ý nghĩ thú vị. Đó là anh ta muốn đi thể nghiệm cuộc sống của những người dân thường. Ngay hôm sau, anh ta liền bắt một chiếc xe buýt công cộng, sau khi trả tiền xong, anh chọn được một chỗ ngồi ở bên cạnh cửa sổ và ngồi xuống. Vị giám đốc đưa ánh mắt tò mò để quan sát những người bên cạnh mình. Trước mặt anh là một phụ nữ mang thai còn phía sau anh là một người đàn ông trung niên. Những người này đều là những người bình thường, không có gì đặc biệt cả… Mỗi ngày, vị giám đốc đều chen lên xe buýt ngồi, mặc dù cũng có chút kham khổ nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất lạ lẫm và vui vẻ.  Thế rồi, ngày hôm sau có một chuyện không bình thường đã xảy ra…

Hôm ấy anh ta cũng lên xe buýt và lần này đứng đối diện anh là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vẻ đẹp của cô gái như hớp hồn anh vậy. Sau khi xe buýt đến một trạm, người lên xe càng lúc càng đông, cô gái xinh đẹp cũng dần dần bị mọi người che khuất. Anh cũng không còn nhìn thấy cô gái ấy nữa, thế là đánh nhắm mắt nghĩ về cô.  Trong lúc còn đang mơ màng thì đột nhiên, một giọng nói như thét vào mặt anh: “Anh không thể nhường ghế cho người khác à? Không đáng mặt đàn ông gì cả!” Anh mở mắt to và nhìn thấy trước mắt mình đang là một người phụ nữ trạc ngoài hai mươi tuổi đang bế một cậu con trai bé bỏng. Còn người vừa lên tiếng mắng anh là một cô gái có phần “xấu xí”. Lúc anh còn đang sững sờ thì cô gái ban nãy lại to tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi nói anh đấy!” Tất cả những người trên xe buýt đều hướng về phía anh với đôi mắt tò mò, thậm chí “lườm lườm”. Mặt anh bỗng đỏ bừng lên mà không nói được lời nào… Không còn cách nào khác, anh từ từ đứng lên và nhường ghế ngồi cho hai mẹ con cô gái kia. Đến trạm dừng xe tiếp theo, anh vừa chật vật vừa xấu hổ mà “trốn” khỏi chiếc xe buýt ấy. Anh không ngờ rằng mình lại gặp phải một việc như vậy. 

Trước khi xuống xe, anh cũng đã kịp nhìn qua mặt của cô gái “xấu xí” ấy một lần để ghi nhớ.  Không ngờ, một tuần sau đó cô gái “xấu xí” kia lại có mặt trong vòng phỏng vấn tuyển dụng nhân viên của công ty anh. Hơn nữa, anh lại là người trực tiếp phỏng vấn và quyết định tuyển. Cô gái kia vừa nhìn thấy anh ta cũng phát hiện ra, nét mặt cô có phần lo lắng, dường như trên trán cô vã cả mồ hôi…  Vị tổng giám đốc nói: “Cô đem tất cả giày da của ban giám khảo lau qua một lượt, thì cô có thể được tuyển dụng rồi.” Cô gái đứng ở đó một lúc và do dự thật lâu. Cô nghĩ: “Kinh tế trong nhà mình đã khó khăn lắm rồi, mình quá cần công việc này!” Thực tế, cô ấy rất có năng lực và những thành tích mà cô đạt được cũng rất cao. Tuy nhiên, bởi vì cô có dung nhan hơi xấu nên dù đã đến dự tuyển ở một số công ty nhưng đều bị từ chối.  Cô lại phân vân: “Bây giờ cơ hội bày ra trước mặt mình, chỉ cần mình buông tự tôn, lau giày cho họ thì sẽ có việc làm. Thế nhưng mà mình sao có thể đổi sự tôn nghiêm của mình đây?” 

Vị tổng giám đốc cũng cho rằng: “Cô ta ngang ngược thế chắc sẽ không hạ mình đâu!” Thế là anh ta nhắc lại một lần nữa như để khiêu khích cô, thúc giục cô.  Cô gái lập tức ngồi xổm xuống, cầm rẻ lau giày và bắt đầu lau giày cho những vị giám khảo này.  Vị tổng giám đốc thắc mắc: “Cô không phải là lợi hại lắm sao? Sao lại không có phản ứng gì thế?”  Khi cô gái bắt đầu lau đến giày của anh ta, anh ta còn cố ý ngồi bắt chéo và giơ chân lên. Nhưng bất giác anh ta lại cảm thấy mình có chút gì đó quá đáng. Anh thầm nghĩ: “Cô ta dù làm mất mặt mình trên xe buýt nhưng cũng là vì việc tốt, có chút nghĩa hiệp!” Nghĩ vây, anh ta liền xem hồ sơ của cô gái, không ngờ trước mắt anh là những thành tích tốt mà cô đạt được, vượt xa những người khác. Từ mọi phương diện, dường như cô đều xuất sắc. Hơn nữa, lời đã nói ra anh cũng không thể nuốt lời được.

Thế là, sau khi cô gái đã lau hết giày cho mấy vị giám khảo, anh ta đã tuyên bố trước mặt mọi người: “Cô đã trúng tuyển!”  Cô gái cũng không bộc lộ vẻ vui mừng mà chỉ hướng về phía giám khảo nói lời nhỏ nhẹ: “Tôi xin cảm ơn!”  Sau đó, cô quay người sang phía vị tổng giám đốc và nói: “Tính cả giày của ngài là 5 đôi, mỗi đôi tôi lấy 20.000, tổng cộng là 100.000. Sau khi ngài trả xong tiền, tôi mới bắt đầu đi làm.”  Vị tổng giám đốc không biết nói thế nào, mà cũng không thể rút lại quyết định của mình được nên đành phải trả cho cô gái 100.000. Nhưng điều khiến anh ta kinh ngạc hơn là cô gái sau khi nhận 100.000 ra về. Lúc cô vừa đi đến cổng công ty thì cô liền đưa hết số tiền đó cho một ông lão nhặt ve chai.  Vị tổng giám đốc từ sau hôm đó lại có phần nể phục cô gái. Và cũng từ sau khi được tuyển vào công ty, cô gái làm việc rất xuất sắc, đã thay vị tổng giám đốc ký được nhiều hợp đồng lớn. Có một hôm, vị tổng giám đốc nhịn không được liền hỏi cô: “Hôm cô đến phỏng vấn, tôi làm khó cho cô như vậy, cô có oán trách tôi không?”  

Cô gái trả lời ngay lập tức: “Tôi cúi người xuống, chỉ vì muốn đổi một cơ hội để có thể ngóc đầu lên!”  Nhất thời “cúi người” không có nghĩa là đánh mất tôn nghiêm, càng biết lúc cần “cúi người” thì tương lai càng ngẩng được cao đầu!"

Túm lại thôi cứ cúi đi để đi lên hả....???  Ở không khi không biết làm gì ...


Những ngày cuối năm

E l d i




Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

C U Ộ C Đ Ờ I T R U Y C Ầ U

Một cô gái người Hoa nhiệt tình giới thiệu cho chàng trai người Anh đến Trung Quốc dạy học, chàng trai hỏi cô gái một câu khiến cô gái có chút ít choáng váng!

Tại thị trấn nhỏ của nước Anh, có một chàng trai kiếm sống bằng các hát rong trên đường phố. Cũng ở khu phố đó, có một cô gái rời xa gia đình đến đó để làm thuê. Cả hai vo tình gặp nhau cũng vì lý do tìm đến một quán ăn với mức giá rẻ vì thế sau những lần cùng ăn tai đây họ trở nên thân thiết.




 Một ngày cô gái nói:

"Đừng hát rong nữa, hãy làm một nghề nghiệp gì đó đi. Tôi sẽ giới thiệu cho anh đến nước tôi dạy học, ở đó anh hoàn toàn có thể kiếm được rất nhiều tiền so với công việc hiện tại "

Người thanh niên nghe xong có chút bất ngờ và hỏi lại:

"Chẳng lẽ công việc của tôi không phải là nghề nghiệp ư? Tôi thích nghề này, nó mang cho tôi và những người khác niềm vui, có gì không tốt chứ? Tôi cần gì phải đi xa, xa hơn nữa, xa nghìn trùng, vứt bỏ ngưới thân, vứt bỏ gia đình đi làm công việc tôi cũng không thích?"

Ở bên Anh bất kể là ai, già trẻ lớn bé, họ đều ngạc nhiên và họ không hiểu được tại sao chỉ vì kiếm thêm một chút tiền mà phải vứt bỏ người thân, từ bỏ hạnh phúc, có gì đáng giá vậy? Trong mắt họ,gia đình đoàn tụ, bình an yên ổn đó mới là hạnh phúc nhất.  Mọi người trong thị trấn nhỏ này đều cảm thấy cô gái này đáng thương...





Một thương nhân người Mỹ ngồi tại bến tàu của một làng chài xem một ngu dân chèo thuyền. trên thuyền có rất nhiều loại cá quý hiếm, thương nhân này khen ngợi người ngư dân này bắt được những loài cá có giá trị rất cao.

Chỉ ít thời gian mà đã bắt như vậy, người thương nhân hỏi:
"Sao anh không nán lại để bắt được nhiều hơn"
Anh ngư dân trả lời:
"Bấy nhiêu ấy đã đủ với gia đình tôi rồi"
Vị thương nhân hỏi:
"Thế thời gian trong ngày rất nhiều, anh làm những việc gì thế?"

Ngư dân giải thích rằng:
"Tôi ấy ah... Tôi ngủ mỗi ngày đến khi hết buồn ngủ mới dậy, ra biển bắt cá, sau đó về chơi với con, ngủ trưa cùng vợ, lúc hoàng hôn xuống tôi cùng anh em uống chút rượu và chời đàn ghi ta. Cuộc sống tôi trôi qua vô cùng tốt đẹp..." Anh nở nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc....

Người thương nhân suy nghĩ một lát cảm thấy không tốt liền nghĩ một kế giúp anh ngư dân này:

"Tôi là thạc sĩ quản trị kinh doanh của trường Đại học Harvard, tôi có thể giúp anh bận rộn hơn, mỗi ngày anh dành nhiều thời gian bắt cá hơn, sau đó 
anh mở một nhà hàng chế biến hải sản, đồ hộp. Làm như thế anh sẽ kiểm soát toàn bộ quá trình sản xuất gia công và tiêu thụ. Sau đó anh từ bỏ làng cah2i này chuyển lên thành phố, ở đó anh sẽ không ngừng phát triển xí nghiệp cảu anh. Việc kinh doanh của anh sẽ tốt lên và phát triển ra châu lục..."

Ngư dân hỏi: "Thế mất bao lâu?"

"Khoảng 15 - 20 năm" Thương gia trả lời.

"Và sau đó?" Ngư dân suy nghĩ và hỏi

Vị thương nhân cười thật to và nói:
"Sau đó anh trở về nhà, anh làm vua... Thời cơ thích hợp anh có thể bán công ty và trở thành triệu phú..."

"Tiếp theo thì sao?"

Vị thương nhân nói: "Lúc đó anh sẽ được ngủ mỗi ngày đến khi hết buồn ngủ mới dậy, ra biển bắt cá, sau đó về chơi với con, ngủ trưa cùng vợ, lúc hoàng hôn xuống anh cùng anh em uống chút rượu và chời đàn ghi ta. Cuộc sống anh trôi qua vô cùng tốt đẹp..."

Người ngư dân chau mày suy nghĩ và nói: "Chẳng phải tôi đang hạnh phúc như vậy sao"

Cả cuộc đời con người chúng ta rốt cuộc phải truy cầu điều gì??? 



Cơ hội như bình minh - Nếu ban chờ quá lâu sẽ bỏ lỡ nó
William Arthur



e L D i
Một chút rảnh rỗi kể chuyện thiên hạ

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

T H Á N G 7 M Ư A N G Â U

Chủ nhật, sáng vẫn phải thức dậy thật sớm để chuẩn bị đi làm. Nhìn bên cạnh thì hai cục vàng đang còn chìm trong giấc nồng. Biết là mình làm gì cũng chậm, vậy chỉ có cách là dậy thật sớm để không bị muộn làm thôi.  Xuống đường, thấy vắng vẻ và lặng quá! Khác với thường nhật. Có lẽ, cơn mưa cuối tuần giống như một liều thuốc an thần khiến ai cũng ngủ thật ngon. Ai cũng muốn vùi mình vào chăn ấm thêm chút nữa, để mặc mưa rơi bên ngoài cửa sổ...

T h á n g  7  m ư a   n g â u

A Ố Ả o

Chạy xe đến chỗ làm, nhấm nháp một tý cafe cho tỉnh táo để chuẩn bị cho một ngày chiến đấu khác lạ so với nhiếu người (Mọi người đếu nghỉ cuối tuần mà chỉ có tôi là phải đi làm...). Cơn mưa rào lại tìm đến khiến không khí xung quanh thoáng mát hơn nhiều. Nó lại tìm đến những câu chuyện về cuộc sống quanh ta...

W h e r e a m I?

Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. 
Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu được từ trong rừng lại có người ghét cậu. 
Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người"
Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: 
"Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con" . . .





Mẹ tôi đã ra một câu đố: 
"Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?" 
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. 
Mẹ lắc đầu: 
"Không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con." 
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. 
Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: 
"Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì." 
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. 
Mẹ chỉ trả lời tôi: 
"Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ." 
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi. 
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: 
"Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" 
Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. 
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: 
"Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai." 
Tôi hỏi lại: 
"Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?" 
Mẹ lắc đầu: 
"Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào." 

Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

H ì n h  ả n h  t í n h  c h ấ t  m i n h  h ọ a
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy. Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. 
Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo. 
"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" 
Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời, 
"Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi." 
Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. 
"Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm." 
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. 
Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó. 





Hết mưa... Bỗng nhiên thấy lòng mình nhẹ bẫng, muốn viết điều gì đó để ghi lại những cảm xúc mà lâu nay đã “cố tình” bỏ quên. Tháng bảy mưa ngâu. Mưa xoa dịu mặt đất nóng hổi đã cằn khô. Mưa thổi làn gió mát cho không khí trong lành dễ chịu. Mưa mang những giọt nước trong veo cho cây cối xanh mướt, đầy sức sống. Và mưa rót vào lòng người những cảm xúc bâng quơ với những suy nghĩ của những câu chuyện…


PS: 
- Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, nghĩa là bạn hạnh phúc hơn 1 triệu người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau. 
- Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh hay sự cô độc trong những phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải hấp hối vì đói và khát, bạn hạnh phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên Thế giới này. 
- Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về 1 ngày tận thế hay cái chết, bạn hạnh phúc hơn 3 tỷ người trên Thế giới. 
- Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có 1 mái nhà và 1 cái giường êm ấm, bạn giàu có hơn 75% nhân loại. 
- Nếu bạn có tài khoản trong nhà băng, tiền trong ví và 1 ít xu lẻ trong túi quần, bạn đã thuộc 8% no đủ của toàn Thế giới. 


Rảnh rỗi...
E l D i